Cao trào của cuộc chiến


[ 27.4.2007 ]


[...]
Vâng thưa các bạn, ai là học sinh LHP hay có con em học ở LHP (đặc biệt là khối 11) hẳn cũng biết, hôm nay chúng ta (hay con em chúng ta) có một cuộc chiến không cân sức với ban ra đề kiểm tra. Cuộc chiến tranh Học kỳ thứ 2 này đã chính thức nổ ra vào ngày 24/4/2007 và hiện tại nó đã lên tới cao trào. Nguyên nhân trực tiếp gây ra chiến tranh là vì các bác bề trên muốn thử cách làm bài trắc nghiệm. Còn tìm hiểu kỹ hơn, ta có thể biết nguyên nhân sâu xa của cuộc chiến này. Đó là so sánh lực lượng không đồng đều giữa các bên ra đề và sự đấu tranh không ngừng của các học sĩ (tức là chúng ta đấy).

Sau những trận khởi đầu ở các môn như Văn, Hóa, Địa với tính ác liệt chưa cao, hầu như các chiến sĩ phe ta đều bảo toàn tính mạng. Nhưng lẽ tất yếu, chúng ta càng nhân nhượng, phe ra đề càng lấn tới, đè ép chúng ta, dồn ta vào bước đường cùng. Hôm nay, tại mặt trận Ban A (là chủ yếu), quân địch đã nổ một đợt càn quét với 40 câu trắc nghiệm Toán. Vâng, như một đòn phủ đầu nhằm phân hóa lực lượng đối phương, ban ra đề đã thành công. Hơn 50% quân số của chúng ta tử vong ở mức 5đ, 30% bị thương nhẹ, 25% bị trọng thương. Chỉ còn vài tiểu đội nhỏ thuộc sư đoàn Chuyên Toán sống sót nhưng cũng găm trên mình một vài mảnh đạn.

Sau một trận chiến không cân sức ở môn Toán. Ban ra đề đã tiếp tục với môn Sử. Quân đội ta, ai ai cũng mất sức chiến đấu. Người chết, kẻ tật nguyền. Tuy trận thứ hai diễn ra nhanh hơn nhưng không kém phần ác liệt. Quân địch định dùng chiến thuật của Đức Quốc Xã đối phó với Liên Xô ngày trước mà chúng ta từng được học dưới cái tên "Cuộc tấn công chớp nhoáng". Chúng định hạ gục lực lương tàn quân ít ỏi của chúng ta trong 30'. Nhưng lại một lần nữa, kế hoạch của chúng thất bại. Dù thương tật, nhưng 75% chiến sĩ của chúng ta đã vượt qua trận địa nguy hiểm này với một con điểm mỹ mãn. Và người viết bài này, không may, nằm ngoài số đó (trúng ít nhất phải 10 viên đạn), anh ta đã hy sinh, nằm xuống ở phòng A115. hix hixhix hixhix hix

Trận chiến thứ hai kết thúc. Hai bên ngừng chiến đấu 15' để phục hồi quân số đồng thời lo củng cố quốc phòng. Nhờ 15 phút ngưng bắn này mà tôi, người đã hy sinh ở trên, sống lại được. Thời gian ngừng bắn chưa được bao lâu thì tiếng chuông báo đông đã vang lên, tất cả trở về vị trí chiến đấu, sẵn sàng cho một trận ác liệt không kém trận đầu. Kéo dài 60 phút, mặt trận môn Lý tuy kém phần ác liệt hơn mặt trận Toán nhưng căng thẳng và gây tổn thất năng nề hơn so với chiến trường môn Sử. Những chiến sĩ nào trên áo có mã số BAx (với x là các số từ 1-8) hay BCT, BCTin, BCL, BCH,... phải ra trận trước, vì thế, trận đấu này dài hơn với họ. Một trong những người kể trên, tôi cũng phải lao vào cuộc chiến này và may mắn, chỉ trúng 4-5 viên đạn (chưa đủ để chết người). Sau 60 phút, chiến đấu không ngơi nghỉ, cả hai bên rút về hậu phương, tạm thời ngừng bắn trong dịp lễ tết sắp tới.

Sau cuộc chiến đẫm máu, sư đoàn BA1 tập trung lại để kiểm tra số lượng. Rất nhiều chiến sĩ đã hy sinh, chủ yếu ở trận Sử. Ngay sau đó, các chiến sĩ được về nhà ăn tết với gia đình trước khi tái tập trung vào ngày 2/5. Riêng tác giả ở lại đá cầu với các bạn trước khi ra trạm xe buýt về nhà.
[...]

Trích "Chiến tranh và Hòa Bình"® - Gman™ hì hìhì hìhì hì

Đi Thi tự... Blog


[ 24.4.2007 ]


Càng cận kề ngày thi, công suất và hiệu suất học của mình càng tăng. Sáng nay tiếp tục sang nhà Thúy Anh để ôn Hóa cho Thúy Anh tiếp. Trong khi đó, mình ngồi ôn văn và trước khi về được nghe giảng văn 3 bài. Môn gì học cũng được, mà sao nghe văn nó buồn ngủ thế không biết. Nghe được 2 bài đã muốn ngủ mất tiêu rồi. May mà có ly cà phê đỡ lại. Không thì ngủ khò luôn.

Về nhà, tinh thần sảng khoái, không rờ vào sách vở nữa, coi phim Charmed rồi ăn cơm, chuẩn bị đi thi. Tự dưng lúc này nó đau bụng khủng khiếp. Không phải lần đầu, mỗi lần lo lắng, hồi hộp thì lập tức lại đau. Khổ, thế mà vẫn lết được ra trạm xe buýt đúng giờ. Mình đúng giờ, nhưng bạn Thúy Anh nhà ta thì lại ra trễ, hậu quả là 2 đưa mém trễ giờ thi.

Môn đầu là môn tiếng Việt - văn học. Đề dễ, 8 phút đầu đã xong, coi lại + chép lại đáp án để dò nữa là 20 phút. Vẫn còn 10 phút nữa để ngủ. Trời nóng kinh, mồ hôi nhễ nhại. Cái phòng thì rộng bao la, mà chỉ có 4 cái quạt. Đã thế phòng còn cao, quạt ở mãi đâu đâu trên đầu, chả cảm giác thấy tí gió nào cả. Nộp bài rồi nhận luôn đề môn thứ 2, Địa. Chà, hôm qua ôn kỹ lưỡng lắm rồi, mà sao hôm nay vẫn cảm giác làm không tốt. Chắc tại bị tông xe, chữ nó văng ra đường, lăn xuống cống hết rồi. Xong bài địa, cảm thấy sao mà thất bại thế.

Một tiếng đã trôi qua, tưởng được nghỉ, ai ngờ quất bài Hóa luôn. Cả phòng lục đục chạy lên lấy máy tính. May mà không để quên ở nhà như bữa trước. Mà để quên cũng không sao, không khó lắm, mà cũng ít cần dùng máy tính. Èo èo, làm xong cũng mất hơn 50 phút. Bị vướng một câu, mất quá trời thời gian. Nhưng nói chung là tốt. Nộp bài xong thì về lớp chuẩn bị cho bài văn.

Vừa vào đến lớp đã bắt đầu nghe những tiếng í ới hỏi bài, dò bài. Hix, chưa gì đã thấy bài văn sai 1 câu, Địa 2 câu rồi. Hóa thì khá hơn, tới giờ vẫn chưa tìm ra câu sai nào cả. Đề Văn lần này là Chí Phèo từ lúc gặp Thị Nở tới lúc lìa đời. Làm cũng tạm, chắc cũng 3,5 -4 gì phần này, cộng thêm bài TV và VH khoảng đó luôn là điểm thi Văn của mình chắc 7-8 gì rồi. Thế thì quá tuyệt.

Ra về, mình đi một mạch ra trạm xe buýt, một lát sau thì Thúy Anh và Dương mới ra. Thúy Anh làm bài Văn không như mong muốn → ngồi đó khóc. Ngồi đó, nhìn 4 cái xe 27 đi qua mà chưa lên. Đợi TA khóc xong, bạn Dương về, rồi mới lên xe buýt... Tối hôm nay là ngày để ăn chơi relax. Mình tính vào chơi boom thì nó thông báo server down để bảo trì. Thế là chán quá, móc NBA ra chơi. Hôm nay bác Nga đáng ra bác Nga sẽ vào. Nhưng vì ngoài đó mưa lớn quá, nên may bay hoãn lại 1 tiếng. Thành ra, ráng sáng ngày 25/4 bác mới tới nhà mình.

Không có anh


Không có anh - em cũng vẫn là em
Tim vẫn đập bảy mươi lần một phút
Vẫn mạnh mẽ có chút hơi bướng bỉnh
Miệng vẫn cười, nước mắt vẫn không rơi!


Không có anh - em cũng chỉ thế thôi
Thích phấn son,thích điệu đàng,làm dáng
Thích bật mãi một bài không thay đổi
Tiếng phone reo-tay vẫn bấm rất nhanh!


Không có anh - em vẫn chỉ là em
Mắt xoe tròn khi thấy chàng trai đẹp
Vẫn tự tin bước ra đường vui vẻ
Vẫn ngượng ngùng khi ai đó làm quen!


Không có anh - thì cũng em đấy thôi
Chỉ có điều…nói dối nhiều hơn trước
Học được cách giấu cảm xúc điêu luyện
Nhớ anh nhiều-nhưng miệng vẫn nói không

A Lucky Crash...


[ 23.4.2007 ]

Hôm nay dậy sớm, Thúy Anh bảo là qua sớm để ôn hóa tiếp. Như mọi khi, học tới 10 giờ rồi Thúy Anh về. Sau đó thì mình ngủ, ăn rồi lại ngủ. Tiếp theo cái màn ăn ngủ là màn học. Chà, móc SGK ra, ngâm cả tiếng, kết quả chỉ xong một phần Địa, một phần Văn thôi. Online tí. Ai ngờ bà Tuyền qua, lại dính vào cái PC với cái Kho Media của mình tới 6 giờ. Xong mình ăn cơm rồi sang nhà Thúy Anh học tiếp.
Hôm nay ngoài việc cắm mắt vào sách vở ra thì chỉ có một chuyện thú vị vô cùng. Sau khi rời nhà Thúy Anh, mình chạy ra chỗ photo, đèo theo TA (ngồi một bên, váy mà). Vừa quẹo ra ngã tư, chưa sang đường được (cái ô tô nó cứ chầm chậm chạy cạnh mình), nên chạy ngược chiều. Bỗng... 2 cái xe máy lao tới, vèo vèo. Né được 1 chiếc, còn một chiếc thì bó tay.
Thế là tông xe... Dừng xe lại, nhìn thấy cả 2 chiếc xe bị té, cà cà vào mặt đường. Nhìn lại mình, vẫn còn nguyên, chân còn chạm đất (tức là chưa mọc cánh bay lên). Thúy Anh dắt xe vào lề, mình ra thương thuyết với bọn kia. May mà có dân tình ủng hộ nên chúng nó cũng bỏ đi. May mắn thật, không bị gì cả. Mà cũng lạ. Mình + Thúy Anh + cái xe, tông vào 5-6 thằng + 2 cái xe. Thế mà mình + Thúy Anh + cái xe của mình, không trầy một vết (chưa coi kỹ lắm, nhưng tổng quan là thế). Còn, 5-6 thằng kia + 2 cái xe thì té lăn ra đường, thằng còn trầy cả chân. Xe 9 nút có khác hì hì (kiddin').
Xong vụ này, chở Thúy Anh về nhà liền, không ra nhà sách với chỗ photo nữa. Rồi lặng lẽ về nhà, hy vọng mẹ không biết. Nhưng chắc chỉ vài bữa là chuyện cũng bại lộ thôi, lúc đó có ông hàng xóm đứng ngay đó, còn bảo mình cứ về đi nữa. Mong sao mẹ không biết, nêu không chắc bị giam xe quá.

Xung đột


[ 21.4.2007 ]


Sáng nay mình tiếp tục series những ngày ngủ nướng. Hôm nay nướng tới 9 giờ hơn luôn. Gần thi rồi mà vẫn vậy, không bỏ được. Vả lại có giả sử dậy thì cũng chả làm gì. Không đủ động lực để lấy sách vở ra coi. Mà có lẽ không chỉ riêng mình mà tới khoảng 90% học sinh cũng vậy (ít nhất là trong LHP). Ăn hết 11 cái bánh su kem nhỏ nhỏ cho bữa sáng. Rồi có cái ông đăng ký báo đến, thế là mất thêm một đống thời gian vào việc đó. Lại còn phải đi cắt tóc, rửa xe, tắm... Nói chung lúc mình hoàn thành tất cả mọi việc thì cũng đã 11 giờ kém 10, lên đọc tờ Echip nữa là vừa 11 giờ. Xuống nhà ăn cơm rồi đi học.

Hôm nay mình đi xe buýt. Chán đi xe buýt quá, phải đi cả một khúc từ nhà ra trạm. Bữa nay đang đi nữa đường thì mẹ Thúy Anh chạy ngang qua (dĩ nhiên chở theo Slave). Bác ấy thấy mình, thế là dừng xe lại, bảo mình lên xe "cẩu" mình ra trạm luôn. Sau vài giây lưỡng lự, mình đã bước lên. Bác tống ba 2 đứa ra trạm xe buýt. Mấy người đứng đó chắc cũng ngạc nhiên (mình còn ngạc nhiên nữa chứ nói gì họ). Xe đến, leo lên tới trường.

Thú bảy là ngày đi học nhẹ nhàng nhất, mà lại là ngày cuối cùng (đi học) trước khi thi nữa chứ,đem theo có vài cuốn tập. Tiết toán đầu tiên bao gồm thầy trò nói chuyện, đọc điểm bài kiểm tra 1 tiết (em có 7 thôi) và kiểm tra miệng cả lớp (lại 7 nữa). Tính đi tính lại, phảy toán của mình cũng không quá 7,5. Bởi vì xui (là chính). Sáu tuần làm 5 bài kiểm tra 1 tiết giải tích liên tục. Bài làm tốt thì ổng bỏ, bài tệ thì ông lấy vào. Bó tay. Giờ Địa là giờ nghỉ ngơi, cô không dạy bài mới, mà điểm thì cũng đọc rồi. Mình và Khôi chơi đoán số, ca rô tùm lum.

Giờ văn mới ác, cô vào giảng đạo một tràn về "ý thức chấp hành công tác lớp" của tụi nó. Lúc đó mới nhờ ra là mình chưa viết bản cam kết trung thực trong kỳ thi HK2. Thôi kệ, chỉ là thủ tục, có viết hay không cũng thế, mình mà. Rồi cô đọc điểm kiểm tra. Sh.., mình tới 7,8 mà cô vào điểm sai nên còn có 7,6. Lên kiện thì cô chỉ nói xin lỗi... Đành chấp nhận. Tiết CN tiếp tục với phần ôn tập kiểm tra. Mình thấy cái cách ôn tập này cảh giúp được gì. Tại ngoài mấy cán sự bộ môn và cái đứa nào lên bảng trả lời thì mới nhớ câu đó, chứ những đứa khác ngồi dưới cũng chả thèm để ý lắm. Cùng lắm là mấy đứa trong tổ nhắc bài cho không bị trừ điểm.

Ra về. Lúc này trong ví chỉ còn đúng 3,5k. Lúc nãy vét hết để đóng tiền cho Tú Linh rồi. Chừa 3k lại để đi xe buýt về. Ra thì thấy Thúy Anh vẫn ngồi với Dương, Thanh Hương rủ mình ra trạm trước để đón. Qua đó, xe đến, leo lên, trả tiền, lấy vé; 30 giây sau, xe tới trạm kế tiếp (trạm mình hay lên), tưởng Thúy Anh lên rồi, ai ngờ vẫn thấy đứng đó, lại phải chạy xuống, bà bán vé không hiểu tại sao. Thế là mình và Thúy Anh phải đợi xe sau. Bất ngờ, trên xe có cái bà đó. May mà mình leo xuống cái xe trước, chứ nếu không buổi tối Thúy Anh cạo đầu mình mất.

Tối, Thúy Anh qua đúng giờ, lấy sách vở ra học, mình tiếp tục cho Thúy Anh làm mấy cái phương trình hóa. Tới khoảng 9 giờ mới được thêm mười mấy cái. Định chuyển sang trắc nghiệm, nhưng Thúy Anh phải về, hẹn mai wa làm trắc nghiệm tiếp. Chà, chỉ sợ cái đà này thì không kịp mất. Còn Lý và Toán nữa chứ... Có điều làm mình ngạc nhiên nhất, là làm sao mà chị Nhi lại biết là mình "làm thầy" của Thúy Anh, trong khi mẹ mình cũng chỉ vừa mới biết. Lạ.

Đã thế, lúc tối mình online, còn chứng kiến cả một xung đột. Thằng đó, thật là hết cách nói, chỉ có cái mồm, đek có não. Chỉ biết nói, đek làm được cái gì. Trống Rỗng, Giả TạoHoang Tưởng.