Showing posts with label Friends. Show all posts
Showing posts with label Friends. Show all posts

đám cưới

[ 17.4.2011 ]

Bài viết đầu tiên của năm 2011.

Mình vừa đi dự đám cưới của 1 người bạn về. Gọi là bạn nhưng thực ra chỉ là bạn của bạn trẻ. Cũng là lần đầu tiên gặp. Hai bạn trẻ đó cũng chỉ bằng tuổi mình. Làm đám cưới sớm thấy cũng có nhiều cái bất cập. Chưa có nhiều tiền, ko làm được 1 lễ cưới xịn xịn (dù gì thì lễ cưới của 2 bạn đó hôm nay cũng khá xịn, có nhiều màn đẹp mắt mà chưa bao giờ mình được thấy).

Anyway, hôm nay cũng là 1 dịp đáng vui. Cũng chúc 2 bạn trẻ hạnh phúc.

IMG_7209

Nhìn cũng đẹp đôi ghê :->

Còn đây là bạn trẻ của mình, hì hì :">

IMG_7202

Bonus thêm tấm nữa:

http://a2.sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash4/216241_10150153269549147_523084146_6716326_5162066_n.jpg

Tấm này chỉ dám để link thôi, ai quan tâm tới mình thì click vào coi nhé (link xanh, sạch đẹp)

Chả còn quan trọng

[ 1.9.2010 ]

Vậy là đã qua tháng 9 rồi. Sinh nhật mình cũng vừa mới qua. Năm nay cảm giác sinh nhật chả có gì quan trọng cả. Ngày sinh nhật ở nhà cả ngày, không bước ra khỏi cửa nữa. Dù sao thì hôm 29 cũng đi ăn với Amotizen (mình nhớ mặt tất cả các bạn hôm đó rồi, tới sn các bạn mình hứa sẽ ăn không thương tiếc). Nhận được món quà của Tú Mỹ, hôm 30 nhận được cái bánh sinh nhật của Thúy Anh. Cái bánh đó vẫn còn nguyên và dự định sẽ được xử lý vào tối nay. Hôm 31 thì có đi làm một bữa “ăn dưa” nhỏ nhỏ trước cửa nhà Tâm.

Hôm qua cũng là ngày mình đi lấy tiền lương, những đồng dollar đầu tiên kiếm được (trước có kiếm nhưng mới có Đồng Việt Nam thôi). Mình cũng muốn làm tiếp cái project nữa để kiếm thêm tiền nhưng mà thấy có vẻ quá sức nên thôi :-s. Và nhờ ngồi nói chuyện với ông khách hàng mà mình biết được cái trang phagia.com.vn, hứa hẹn là một trào lưu mới của Việt Nam đây. Mình nghĩ mình là một trong 300 người Việt Nam đầu tiên biết về trang web này. :)>-

Xong việc, về nhà check mail mới thấy cái trường lại hứa lèo, chả thấy nhuận bút bài báo của mình đâu, gửi mail hỏi rồi mà chưa thấy reply. Cái phòng CTSV lại còn gọi mình giữa trưa bảo chuẩn bị cho Event các clb trong trường, khổ quá kỳ này phải nhờ vả thằng Nhật Cóc vàng rồi. Hy vọng nó đồng ý :D.

Cũng cái phòng CTSV khốn nạn mấy tháng trước bảo mình chỉ có 1 vé đi Nhật thôi, đợi mình bỏ rồi thì lòi ra 1 vé nữa. Đúng là khốn nạn hết mức mà. Mịe nghĩ lại muốn chửi ghê, toàn “Chung Vô Dịm”. Hại mình 1 cú đi Đức rồi giờ tới 1 cú đi Nhật. ! (suy nghĩ mãi mới tìm được 1 chữ phù hợp)

Dù sao tháng 8 vừa rồi thật là vui, đúng là an august August mà :D. Tháng 9 cũng hứa hẹn đem lại cho mình 30 ngày vui vẻ đây. :->

It's me and my beloved t-shirt from my beloved girl

Đà Lạt - An dưỡng đường

[ 8.7.2010 ]

Vậy là mình đã trở về sau chuyến du lịch Đà Lạt lần thứ 4 trong đời. Lần này tiếp tục đi với Amotizen. Mình quan điểm là đi đâu không quan trọng, chỉ cần đi với đúng người mà thôi. Và với Amotizen thì chẳng bao giờ là sai :D.

Đà Lạt 3 ngày 2 đêm, từ thác Bảy tầng, vườn hoa Đà Lạt, nhà ma đèo Prenn, đi xe đạp đôi, rồi leo Langbiang, rồi Hồ Tuyền Lâm. Lần này đi thì ít mà ăn ngủ thì nhiều. Đúng là sau 2 năm thấy mình người lớn lên thì ít mà già đi nhiều. Giờ đi chơi hè giống như đi nghỉ dưỡng vậy. Ăn ngủ khí thế luôn (ăn nhiều đi xả cũng nhiều :-s). Năm nay bớt trò bài bạc lại, nhưng tăng cường bia bọt. Rồi còn chơi mafia. Mafia phải đông như vầy chơi mới vui.

Tuy nhiên không thể bỏ trò leo núi được :

Đường lên đỉnh Langbiang

Đà Lạt mùa này thật tuyệt. Amo mùa nào cũng tuyệt.

P/S: trình độ văn chương vẫn vậy, viết không đc nhiều.

July is gonna end

[ 26.7.2010 ]

Another month gonna go by. And I’ve finished a lot of things. I’ve done all of the major-related courses that I have to finish before the internship. Just one month left for Japanese class. Hope the end could be as good as the start.

FYI, The internship or the on-job-training or whatever you call it will last 8 months. The first month might be the luckiest one, because I will work in E-town, which 2km apart from my house. Next 7 months will be 10 times farther, some where in district 9. Hope these months won’t turn out to be a nightmare.

Another thing I’ve finished is the “exchange talk” – a talk show mixed with a forum that I was in charge in spite of the fact that I have little information about the invitees and the goal. However, it’s done positively (It could be more interesting if I had had more information. OMG, talking about cloud computing to architecture or biological students. This thing is boring to them).

Our invitees, CLT Dreamers, actually are talented students from around South Korea who passed a test and a interview to be on a voluntary trip to Vietnam. They are so kind and talented, and very good-looking in addition. I gotta love these guys. Hope to see them again next year. They inspired me to travel to S.Korea, for the first time in my life. That was a great experience. [photos]

this t-shirt again, don't know why!!

The next item in my plan is to organize some class about advanced .Net (as advanced as I know). Maybe 1 or 2 before the internship. But I have no detailed plan, my ƃuıʞɔnɟ lazy.

P/S: Don’t think and you will live happily.

mùa mưa muộn

[ 2.7.2010 ]

Hè hè, đã hết nửa năm 2010 rồi. Chẳng mấy bữa nữa là mình sẽ đi thực tập rồi. Mong đợi wá. Ráng học cho xong 2 block cuối đi rồi sẽ được thoải mái hơn.

Mấy bữa nay ít gặp mấy bạn Amotizen wá. Dạo này hay đi phè phỡn với 425 hơn rồi thì phải. Ở FPT gần đây làm đủ trò. Đội bóng rổ FU vừa qua được vòng bảng giải (gì đó không nhớ tên) ở Hóc Môn. Thực ra không phải mình không quan tâm mà ko nhớ tên, tại cái tên là tên của 1 dòng thánh gì của bên đạo, ko phải tiếng Việt.

Giải này tuy là FPT thi đấu có tiến bộ nhưng mà trách nhiệm thì không lên đc chút nào. Vào trận thua duy nhất của đội chỉ có đúng 5 thằng ra sân. Đội 12 đứa mà chỉ có 5 đứa đi. WTF. 1 thằng đàn bà sợ nắng ở nhà, 3 thằng về Đồng Tháp đấu giải khác, 1 thằng đi Hà Nội chơi, 1 thằng không liên lạc đc, 1 ông đi làm. Nản không tả nổi. Vậy mà cũng chỉ thua 51-58 thôi \m/. Ngay sau trận thua đó, ngày hôm sau phải đấu tiếp 1 trận nữa với đội chủ sân. Trận đó bắt buộc phải thắng, cộng thêm đối thủ yếu hơn. Thế mà, sau 2 hiệp đầu tiên, FPT bị dẫn 8 điểm. Sau hiệp 3, hiệu số đc rút ngắn xuống còn 1 điểm, 40-41. Đang đà lên điểm, hiệp 4 đội FPT thi đấu wá xuất sắc, dân bình luận gọi là pwn với tỉ số riêng hiệp 4 là 31-9 cho FPT. Trong trận này mình ghi đc hơn 15đ lận \m/ lần đầu ghi đc nhiều điểm như vậy :">. Thắng trận 21 điểm, FPT vào vòng trong với vị trí nhất bảng B (bảng toàn đội yếu) với record là 3-1. CN này sẽ vào bán kết gặp đội Hóc Môn A. Hai đội còn lại là Hóc môn B và tuyển quận 12. Dù thắng dù thua gì thì cũng còn 2 trận để thi đấu nữa \m/ \m/

Trận vòng bảng cuối cùng cũng kép lại kỳ nghỉ hè thường niêm ngắn ngủi 1 tuần ở FPT. Sau nửa kỳ đầu, mình đã có một khởi đầu không tệ (như môn JAD học kỳ trước 8-|). Chỉ còn nửa kỳ nữa thôi. Tháng trước, FPT cũng offer 1 học bổng đi Nhật vào tháng 10 này. Mình lưỡng lự wá, không biết có nên đi không, cuối cùng thì đã bỏ wa kỳ này. Đáng ra mình không tiếc đâu, nhưng ai bảo hôm wa coi clip của Kana Kurashina làm gì để giờ thèm khát đi Nhật :((.

Bữa trước có đoàn Nhật sang trường mình giao lưu, mình cũng được tham gia từ đầu tới cuối (thật ra được tham gia cũng nhờ vào cái máy ảnh compact hơi bự tí thôi :-<). Vài bữa nữa lại có đoàn Hàn Quốc sang. Lần này mình phải chuẩn bị phần nội dung, chắc là sẽ mệt hơn đây. Nhưng mà cố gắng làm để sau này còn có cơ hội đi đây đi đó. Đúng là tham lam mà :-<

Hình chụp với chị hướng dẫn viên cao nhất mình từng gặp (1m78) hôm đi với đoàn Hitachi

P/S: Năm nay sao mà mùa mưa trễ wá, năm ngoái tới khoảng này là mưa gió ầm ầm rồi, nhất là năm 2008, lúc mình đi thi đại học về không nổi luôn. Haizz, vậy là các bạn trẻ năm nay lại sắp thi đại học nữa rồi.

六月少女

六月少女

友達は 私に大切なことですだから、友達が たくさんいますしかし、忘れられない人は 桜ちゃんです彼女は「六月少女」と呼ばれます六月少女は やさしくて、親切な人ですそれに、桜ちゃんは聞き上手です五年前の六月に 初めて 会いました桜ちゃんは 同市に 住んでいました去年、アメリカへ行ったので、今いっしょに 会うことが できません彼女と思い出がむげんありますでも、一番覚えることは 雨が降っているとき、一緒の帰りで 歩きました実は どうして桜ちゃんが好きかわかりません同趣味もあまりありませんうれしい時も さびしい時も 彼女と 話したいだけ 知っています今にも、ぜひ六月少女に会いたいものです

This is my first ever Sakubun (Japanese Essay)

Qua Tết

[ 18.2.2010 ]

Đã mùng 5 rồi mà sao chưa thấy đã gì thế nhỉ? Tết chóng thế không biết. Tết này mới làm đc mấy thứ bao gồm đánh bài, sang thăm thầy, lòng vòng PMH chụp hình, nhạu, lại đánh bài, đi coi phim, ăn món pháp (thịt cá sấu, dai kinh khủng). Mấy ngày còn lại ở nhà ăn toàn bánh chưng với mì gói rồi online đọc truyện.

Đến lạ, như mọi năm, đánh bài vẫn thua liên tục (thật ra có những lúc thắng, nhưng không đc dừng cho đến lúc thua lại) thế mà vẫn chưa có bạn gái là thế nào nhỉ? Năm nay có tiến bộ là có uống tí bia (mọi năm ko hề bia bọt).

Tết ở thành phố tuyệt ở chỗ ban ngày đường xá rất là vắng vẻ, đi xe từ Chợ lớn ra PMH chỉ có chưa đầy 15p. Bù lại cũng vì thế mà đi cả buổi ko tìm được chỗ nào uống nước cả.

Mà năm nay cũng chả đi đường hoa đc :). Ko vui thế đấy. Muốn đi đường hoa vào 1 buổi sáng, và chụp hình nguyên ngày. Ngoài ra còn muốn vào LHP để chụp hình sân trường đầy hoa, cũng không làm được.

IMG_2723

Và cuối cùng, Tết đã hết và vẫn chưa làm được gì. Lại phải chuẩn bị cho thời hậu Tết

P/S: lại 1 bài viết cụt lủn và nghĩ mãi không ra cái tựa bài

Sống, là phải vui

[ 20.1.2010 ]

Bão ập về, trời mưa rả rích suốt hơn 30 tiếng đồng hồ qua. Cái đó không lạ với thành phố này. Cái lạ là sao mình không gặp mấy chỗ nào ngập đường cả? Chắc tại mưa cũng không to. Nhưng dù sao thời tiết cũng thật là dễ chịu và dễ ngủ >:).

Học kỳ mới học giãn ra, cả kỳ này và kỳ sau, mỗi kỳ chỉ có 13 credits, bớt mệt, có thời gian làm những cái khác :-bd. Mà hình như từ học kỳ này các CLB trong trường bắt đầu thi đua với nhau hay sao ấy. Những HK trước bắt làm nó cũng chẳng làm (:|, học kỳ này thì tranh nhau giành thời gian, giành người nghe. Tới đây mới thấy ức chế cái HK trước, suốt 4 tháng mình tham gia ko biết bao nhiêu hoạt động, tổ chức train này nọ, thế mà điểm phong trào là 7.2, chỉ hơn mức default là 0.2 :-s. Đek hiểu cái trường chấm điểm kiểu gì. Ngoài ra cũng vào mấy ngày đầu tiên của kỳ này, mình đã lỡ một chuyến đi Đức :-<, tiếc :-<. (Không sao, coi như mở rộng cơ hội đi Nhật)

Gần đây có một bạn bảo là ước gì được sống như mình :">. Ý bạn đó là sao mình sống thoải mái quá vậy. Thực ra từ trước tới giờ mình ý khi phải lo lắng, nhìn chung là mình luôn luôn lạc quan, cộng thêm “cái kệ” của mình cũng bự, bự hơn “cái tôi” :D cuối cùng là có cái để thích :D. Ngoài ra phương châm sống của mình “Sống, là phải vui \m/”. Vậy là quá đủ rồi.

P/S: Arrg, đang phải nốc 1 nồi thuốc bắc đây, kinh quá, chịu không nổi, mãi mà mới đc 1/2 bát, còn 8 bát rưỡi nữa đang đợi ta.

Bonus 1 clip về Tim Duncan.

Y2K and ten years later

[ 31.12.2009 ]
In the very last minutes of the decade, I feel something, quite special. This new year evening is different to last year or any year before. It’s just because tomorrow belongs to a brand new decade, isn’t it?
I don’t know. I don’t really know. Just feel regretful, without any reasons.
The day ten years ago, I was watching TV about the Y2K bug. In my mind, there was a termination of the world. Before I went to sleep that night, I had talked to myself “let it be”. Fortunately, nothing bad happened in the following day.
From that moment, there are 5,260,319 minutes have gone by. I had got some prizes. I had fallen into some girls. I had known some great people. I had learned some lessons. And I had lost some thing that shouldn’t have been.
But hey, it’s not the time to upset. One more minute and you (in Vietnam) step into the whole new decade. It’s time for celebration. Oops, my clock has knocked, and new day has come. Wish you guys a happy new year.
P/S: Congratulation to Timmy D. as the best player of the decade.
P/S: I think I miss you now

I’m still alive on the Net

[ 22.11.2009 ]
Assignment đã xong, ngồi rảnh rỗi, viết tiếp cái blog mém bị bỏ quên.

Now Zone trưa Sài GònChủ đề 1:

Mùa đông sắp tới rồi, thời tiết mát mẻ (dễ ngủ). Thích nhất là cái cảm giác 12 giờ trưa ngoài trời ko một giọt nắng nào :D, lái xe vi vu 1 mình (không chở ai). Dạo này được trang bị thêm 1 em Canon cho nên càng thích ra đường “bắn tỉa”. Bác Nga bảo sau này thất nghiệp ra công viên chụp hình lấy tiền cũng được :))

Chủ đề 2:

Cuối tháng 11 là lại mọi người là tấp nập với cái sự kiện 20-11 @};-. Năm nay là năm thứ 2 mình không đi dự cái Olympic của FPT (học ở đây cũng mới đc hơn 1 năm). Chả phải là mình không muốn đi, có mỗi điều là đã mấy tuần rồi, mình học như 1 con chó :o3, giờ được nghỉ 1 ngày, mình không thể phí phạm vào việc lái xe 10km lên 1 cái nhà thi đấu và bỏ qua 1 cơ hội nghỉ ngơi.

Chủ đề 2,5:

Sài Gòn “tỉnh lẻ”

Sông Sài Gòn

Trời Sài Gòn xanh cao như quyến rũ
Thật diệu kỳ là mùa đông phương Nam

Bùi Văn Dung - Gửi nắng cho em

Con đã hiểu cảm xúc của tác giả viết câu thơ đó, và cũng chợt ngạc nhiên làm sao mẹ sống cả đời ở SG và hình như chưa từng ra Bắc lại diễn đạt câu thơ đầy biểu cảm như thế khi mẹ đọc cho con nghe bài thơ ấy.

Một ngày giông bão

[ 30.8.2009 ]

Cuối tháng 8, trời Xì Gòng năm nào cũng mưa bão. Lần mưa bão nào cũng đang lúc đú đởn ngoài đường :)), chiều năm ngoái chạy đang chạy xe từ Q7 về thì mắc mưa, nguyên đám chui vào cái hiên nhà ở dọc đường, trước mặt là cái xe chở mấy cái bao tải gì đó, ngồi ngắm tụi nhóc leo lên xe tắm mưa. Ướt hết cái blackberry 8100 mới mua. Sau khi thoát được cơn mưa thì cả đám chui vào KT đánh bài, vừa ướt vừa lạnh, mà còn làm ồn ào nguyên cái wán của người ta nữa chứ.

Năm nay bối cảnh cũng y hệt, mà năm nay ít người hơn, dắt nhau vào Ohashi ăn thử món Nhật, thấy cũng đc, mấy cái món cá sống, mực sống, bạch tuộc sống cũng ko kinh như nhiều người nghĩ. Chắc là cũng đã được Việt hóa sơ sơ rồi. Nói chung là cũng khá là okie, chỉ có điều hơi mắc so với những món ăn khác, và ăn để biết chứ ko phải để no :D. Sau đó đi ăn bún, lại được thử thêm món bún sứa ở đường Đồng Nai. Vậy là hôm nay được trải nghiệm khá nhiều món mới.

Sau màn ăn uống là màn “uống trà”. Lại chui vô wán Feeling tea ngay cạnh đó mần ăn. Hôm nay lại bị ép làm cái, và lại bị mấy bạn, điển hình Nguyễn Hữu Thanh Tâm, Hồ Diễm Phương ăn gian, đến mức thua mấy chục ngàn. (thật là nhiều chữ “lại”, sao thấy việc mình bị lừa bài là 1 chuyện khá quen thuộc :)))

Năm nay may mắn nhận được một món quá khác từ FPT, tuy không giá trị bằng cú điện thoại năm ngoái, nhưng mà rất là đẹp :"> đó là 1 cái áo FPT-Arena nhân dịp 5 năm thành lập. (dù không có liên quan gì đến Arena cả >:))

Recycle Bin

Trời ơi liệu có phải Modern Operating Systems và Computer Networks đã lấy hết cảm hứng viết blog của mình ko đây ta. Nặn mãi chả ra đc chữ nào cả. Tóm lược cái ý trong đầu là muốn kể chuyện tuần trước tớ đi tập bóng sọt. Một loại bóng di chuyển giống giống bóng rổ, ghi điểm giống giống bóng ném, giành bóng giống giống bóng bầu dục, và thi đấu trên sân bóng đá. Tự dưng thứ 6 tuần trước nữa, bị chị Quỳnh kéo vào làm thủ môn chứ thực ra cũng chả biết gì nhiều về giải này. Môn này đc 1 cái là cầu thủ thì toàn nữ, chỉ có thủ môn là nam thôi. Tuy (có chút xíu) vất vả, những mà ko có sao >:) >:).

[Bắt đầu có cảm hứng viết tiếp rồi đó :D]
Mà ác cái là tuần trước là tuần cuối học OS, vừa phải thuyết trình, vừa phải ôn bài thi, lại gặp thêm cái ông Working in Groups cho 2 cái assignment về nhà mần. Thế mà tối 3,5,6 vẫn bị dụ dỗ ra Phú Thọ tập :">. Có bữa tập ko chú ý bị nguyên quả bóng đập vào mặt (mà hình như mấy lần chứ ko phải 1). Ban đầu định thứ 6 xin về sớm ôn OS, nhưng mà cuối cùng cũng ở lại gần 9 giờ. Hôm đó mần cuốn sách tới 2 giờ sáng luôn (:|.

Và rồi hôm sau, T7, sáng vào thi OS. Nói chung là ko ngờ đề dễ vậy, mới đọc đc 40% slides của thầy cũng làm đc tương đối… Nhưng mà vẫn chưa wa đc thằng Bình béo. Vẫn còn 0.12 khoảng cách. Anyway, kết quả OS cũng là tốt rồi, cho nên chiều đó đi thi bóng sọt với phong độ tương đối cao. Chỉ thi đấu 3 trận mà mình đã bắt đc 11+5+10=26 quả :">. Hix, lúc đầu cho đứng trên 2 ghế còn đỡ. Lúc xong có ông nào mập wá, đứng lên lủng ghế luôn :-s. Mà ban tổ chức hết ghế dư rồi cho nên bắt 2 bên đứng 1 ghế :-ss. Một ghế đúng là bất lợi, vì cái chân của mình thôi cũng đã dài đường chéo của 1 cái ghế rồi :">. Nhưng với phong độ (mà OS mang lại) cái sọt cùng đồng đội đã mang về giải vộ địch cho FPT Education \m/. Vui nhất là lúc bắt bóng đc mấy cổ động viên kêu “Cái sọt cố lên \m/” (hình như còn có chữ “rác” nữa thì phải.

We're the champions @ Rạch Miễu stadium

Vô địch cộng thêm giải cổ động viên, cả đoàn FE dắt nhau đi nhậu. Hôm đó cao hứng uống bia mới chết chứ. Mình đã ko uống bia cũng hơn 10 năm rồi :)). Mà uống bia xong còn chở 1 em cầu thủ về nữa, em đó cũng liều lắm á :)). Về tới nhà là chỉ muốn nằm ra ngủ luôn thôi.

It’s truely an august August :).

Xách Balô

[ 22.3.2008 ]

Ngày xưa đi học cấp 3, cứ tưởng cuốn sách Vật lý là dày lắm. Đến lúc tụi “trẻ” học sách cải cách, thì nhận ra sách của tụi nó cuốn nào cũng dày gấp đôi sách mình. Thế đã là gì, học aptech thì mới biết, cuốn Dreamweaver dày 440 trang A4, phải bằng 7,8 lần sách của bọn cải cách ấy chứ, ghê chưa. Đc một năm, vào FPT University, đc liệng vào đầu cuốn đầu tiên Introduction to Computer, 600 trang… đc một tháng, bị liệng tiếp vào mặt cuốn Business communication 660 trang. Chưa kịp hoàn hồn, ngày mai mình tiếp tục đc nhận 1 em nữa cho môn toán cao cấp gì gì ấy, 850 trang…

Vậy là mỗi ngày đi học, đem cái balo 0.5kg, 3 cuốn tiếng Nhật + cuốn này chắc cũng 2kg, cái laptop cũng 3kg vào là chừng 5.5kg. Thế là gần bằng mấy em cấp I đi học rồi. Thôi kệ đeo balô nặng đi học, vừa luyện tính dẻo dai, vừa làm cho xương nó ngừng dài ra. Biết đâu lại là một điều tốt.

Mr. SửTV

Tết is over

[ 31.1.2009 ]

Vậy là đã hết mùng 6. Từ mai là coi như không còn Tết gì nữa (dù còn mùng còn mền). Tết này đúng là chán, cái vĩ mô là do kinh tế toàn cầu suy thoái, cái vi mô là do kinh tế cá nhân cũng suy thoái (vụ cái đt).

Dù sao cũng là cái Tết, cho nên có suy thoái thế nào cũng nhất định phải đi chơi. Năm nay hiền, mùng 3 mới đi và mùng 4 là ngày cuối :)). Mùng 3 tới thăm thầy (Huyết) cô (Hà) và mùng 4 sát phạt nguyên ngày. Chả kiếm được nhiêu, chỉ đủ trả tiền ăn uống cho mình mình. Haizz, xong, thế là hết Tết, thật là buồn tẻ. Lại chờ tới ngày Valentine chơi tiếp vậy…

Mà mùng 3 sang nhà cô Hà mới biết tin, mụ vợ già đã đi New Jersey rồi @@, không một lời nào @@ với lý do: sợ mọi người buồn ăn Tết không vui. Mụ vợ có biết là thà nói luôn từ trước đi rồi làm tiệc chia tay làm tiệc sn trước có phải là vui hơn không? Bực mụ vợ già quá.

tóc gió

P/S: cái Đại lý mobifone làm ăn kiểu gì mà mùng 6 chưa chịu mở cửa cho mình khều cái sim về nữa. @@

Thứ gọi là kỷ niệm

[ 25.1.2009 ]

Tất niên, tới đúng ngày cuối năm mình mới bắt đầu đi dọn phòng. Mà gọi là dọn phòng cho nó lớn lao thôi, chứ thật ra tới giờ mới dọn đc 1 cái hộc tủ. Một cái hộc tủ đặc biệt. Trong đó đựng duy nhất một thứ gọi là kỷ niệm. Hình như từ năm 2002 mình đã bắt đầu cất tất cả thiệp từ noel và sinh nhật cũng như các loại thiệp khác vào một chỗ. Cho tới ngày hôm nay thì nó cũng gần đầy. Mà ko sao, đầy thì mình chuyển sang tủ khác to hơn. Here are some records:

Người tặng nhiều thiệp nhất: Đồng giải nhất Má Phương và Tuyền XĐXĐ (xấu đau xấu đớn). 3 năm ở LHP, Xmas năm nào má cũng tặng con những tấm thiệp đẹp nhất :*.

Tấm thiệp nặng nhất: Noel 2007 của June. Am I still your best?"

Tấm thiệp nhỏ gọn nhất: Noel 2006 của Milu

Sẽ ko có giải thưởng tấm thiệp đẹp nhất, vì tấm nào cũng đẹp cả.

Ngoài ra còn có

lời chúc của Trâm ngày ra trường:

Con heo :@) của Lan hồi sn 17

Lời chúc sn của cô Hà

và nhiều kỷ niệm khác. tại đây.

Hy vọng năm mới tới sẽ quét đc mấy cái xui xẻo của năm cũ. Năm nay không nhắn tin chúc Tết mấy bạn được rồi.

FU - Rèn luyện tập trung

Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại

Đã 26 cái thiên thu rồi chưa viết blog. Hôm nay xin tường thuật lại 26 ngàn năm làm tù nhân chính trị của mình tại trường giáo dục quốc phòng QK7. Trước hết phải kể đến những cái thường nhật nhất như:

Cái Ăn:

Cái ăn trong trại thật là chấm chấm chấm. Một ngày ăn chính 3 lần, sáng trưa chiều. Cứ sáng sớm, sau khi tập thể dục xong thì mỗi tiểu đội sẽ nháo nhác đi tìm thằng tiểu đội trưởng để lấy phiếu ăn sáng. Phiếu ăn sáng chỉ đơn giản là một mảnh giấy bé tẹo, bé ngang ngửa cái hình thẻ 3x4, trên đó ghi bằng bút bi một trong 4 món: mì gói, banh canh, hủ tíu và phở. Tuy vậy nó vô cùng giá trị, đứa nào khôn khéo thì lấy đc hơn 1 cái nếu có thằng nào trong tiểu đội ko đi ăn. Cầm phiếu ăn trên tay, xách theo đôi đũa (ai nhí nhố xách theo cả cái muỗng cũng ko hơn bao nhiêu mà lại còn phải rửa thêm cái muỗng đó) tiến về phía nhà ăn và xếp hàng. Sau nhiều nỗ lực xếp hàng, bạn sẽ đc trao một cái tô bé tẻo teo, đầy nước, rau và... vô cùng ít cái. Cái tô đó ăn lâu lắm là 3 phút, và no lâu lắm là 30 phút... không hơn. Đó là một bữa sáng.

Đi đều... Bước... 1,2,1,2,1,2

Đến trưa, khi nghe bác Sĩ hay Cường Đôla thổi còi, thì cả bầy kéo ra từ mọi ngóc ngách, từ ngoài sân, tới trong phòng và thậm chí trong nhà vệ sinh. Ai cũng cầm theo tô, muỗng và đũa ra đứng xếp hàng, vừa đi vừa gõ 3 cái thứ ấy vào nhau kêu leng keng như bọn chết đói xin ăn hay như thằng đạp xe bán hủ tíu gõ. Đó là mấy ngày đầu thôi, mấy ngày sau rồi thì bớt nghe tiếng leng keng, một phần do bị chửi nhiều quá, một phần do chúng nó chán ăn trong trung tâm, bỏ ra ngoài ăn cho nó no. Đặc biệt là vào những ngày ăn cá mỡ thì quán cơm gà gần trường lại nhộn nhịp hẳn lên...

Bữa chiều cũng thế.

Bài học rút ra:

Nên mang theo mấy cái tô, dĩa bằng giấy nhựa, loại xài một lần ấy, ăn xong thì bỏ, đỡ mất công làm mất hay ít nhất đỡ phải rửa chén.

Các lý do khiến bạn không nên rửa chén: mất thời gian, rửa không sạch, không có nước rửa chén, mà có thì cũng bị đứa khác xin đểu... Mà chẳng may phải rửa thì tốt nhất là không mang nước rửa chén theo, vì thể nào cũng có đứa khác mang để mình... xin đểu. Còn nếu lỡ mang theo thì nên về phòng, rót một tí vào đồ rửa chén rồi cất đi, đem ra thế nào cũng hết.

Các bữa ăn trưa và chiều thì có lượng hơn bữa sáng, nhưng chất thì cũng kẻ tám lạng, người nửa cân (ngày xưa 1 cân là 16 lạng). Mình ăn cũng tích cực lắm, bới cơm liên tục, ăn gấp đôi gấp ba ở nhà, vì nếu ko ăn thì nguy cơ gục trên bục giảng là rất cao, nhiều bạn nữ đã như vậy.

Ngoài các bữa chính như vậy, sinh viên còn tự tạo ra các bữa phụ, vào các giờ chuyển tiết, các lúc rảnh rỗi buổi chiều, tối và các bữa mì gói tập thể lúc nửa đêm (cái này thì yêu cầu có bình đun nước nóng, nếu không thì chịu khó nịnh mấy chị ở canteen để mấy chị rót tí nước sôi cho mà nấu mì). Cũng nhờ các bữa phụ này mà chỉ vài chục bạn phải lên quân y thôi...

Mém quên cái uống, trong này nóng bức khó chịu cho nên sinh viên uống nước như trâu. Mà nước thì không có sẵn đâu mà uống, muốn uống thì phải vào canteen mua. Tốt nhất là cả phòng cứ thu tiền hết vào rồi chia ra mua từng ngày. Một ngày thì một phòng 36 người có thể uống hết 3 bình nước 12k. Tức là khoảng 1k/1ngày/1người. Cứ thu 25k mỗi người để mua nước là ổn.

Cái ăn đã xong, thì đến cái mặc

Cái Mặc:

Cái mặc thì mình chỉ khuyên các bạn nên đem theo 3 bộ đồ để mặc là đủ, đem nhiều mất công mang vác mà lại mất diện tích để, vì một người chỉ có khoảng 0.4m2 để chất đồ cá nhân thôi. Ngoài ra cần đem theo từ 1-2 cái móc quần áo là đủ. Thực tế thì cũng không cần giặt giũ gì nên mang móc chỉ là đề phòng. Không cần giặt giũ không phải là cứ bộ đó mặc hoài không giặt, mà chẳng qua là sát bên cạnh trường có chỗ tắm giặt tư nhân rồi. Sang bên đó cứ 2k là tắm thoải mái, không phải xếp hàng hay tắm tiên như trong trường (nhiều khi đang tắm trong trường mà cúp nước là lắm chuyện vui lắm đấy nhé. Cẩn thận). Tắm xong có người ta giặt ủi dùm luôn, quá đỡ, không sợ giặt dơ, không phải nơm nớp canh trời mưa để cất quần áo vào và đặc biệt, không sợ thằng khác "hack" áo quần và khăn mặt của mình (nhất là quân phục). Giá chung cho việc giặt ủi là 1k một cái áo hoặc 1 cái quần, "quần em bé" và vớ là free. Tạm tính là 1 ngày tắm 1 lần, giặt 1 bộ thường phục, 1 bộ quân phục thì 1 ngày hết 6k, 25 ngày hết 150k.

Ngoài ra mũ nón cũng là một vấn đề. Tuyệt đối hy sinh thân mình để bảo vệ cái mũ tai bèo được phát. Cái này cực kỳ dễ mất, dễ để quên trong phòng học, ở thao trường, ở canteen và ở quán net, và hơn hết, cực kỳ dễ bị hack.

Bài học:

Dù được dặn là không được ghi vẽ lên mũ nón nhưng bạn cứ thẳng tay mà ghi tên, ký hiệu lên mũ, càng dễ thấy càng tốt, để cho bọn hacker không dám tự tiện lấy.

Còn vấn đề về giầy dép thì thế này. Chỉ nên đem theo 1 đôi giầy thường thường và một đôi dép độc độc. Lý do, giầy thì ít thấy nó hack của nhau, chỉ có cái là đi liên tục trong 26 ngày liền, không có lúc nào mà giặt, phơi cho nên dễ đứt bóng lắm, mang giầy cúi bắp theo có gì xài xong bỏ luôn. Còn dép thì cần đôi độc độc để có bị hack cũng dễ tìm lại, mà dép thì dễ bị hack lắm, cứ buông dép ra là có thể mất ngay lập tức (kinh nghiệm bản thân 3 lần mất dép và 3 lần tìm lại được). Nói chung cái gì cũng có thể bị hack cả. Cho nên khi mất đồ thì tiên trách kỷ hậu trách nhân nhé.

Lê Thắng

Cái Ngủ:

Ngủ mà cũng có vấn đề à? Có lắm đấy, thứ nhất, ngủ trong cái trung tâm mà trước sau đều là đồng cỏ thì tốt nhất là mắc mùng vào đi, không thì mỗi đêm ráng mua 2 bịch soffell mà bôi khắp người (2 bịch x 25 đêm x 2k = 100k đấy, chịu khó mắc mùng thì tiết kiệm đc 100k). Ngủ dậy thì ráng mà gấp mùng mền (gọi chung là nội vụ) cho nó gọn, không cần làm theo đúng hướng dẫn đâu, cứ làm cho nó gọn gàng là được. Xong rồi nhớ canh chừng (dù rất khó) vì nhiều đứa gấp xấu bị tịch thu, chúng nó sẽ đi "mượn" của đứa khác.

 Phòng 54

Theo luật thì phải tắt đèn đi ngủ lúc 9:30. Lúc đầu thì ai cũng nghĩ làm sao ngủ nổi cái giờ đó, nhưng mà cứ thử sau 1 ngày dậy lúc 5 giờ, học 5 tiết chính trị cộng thêm 4 tiết thực hành ở ngoài trời nắng nóng thì đếm 9 giờ hơn đã muốn đi ngủ rồi.

Cái Chơi:

Vào đây thì ngoài mấy cái tối đi học hát hay phải ôn bài thì hầu hết là rảnh (bắt đọc hồi ký làm report nhưng mà mấy ai thèm đọc. Không đọc vẫn làm được như thường). Mà nhàn cư vi bất thiện. Chính vì lẽ đó, các anh em thường giải trí bằng việc đánh bài. Đánh bài ăn tiền là bị cấm, bị bắt là chỉ có đường viết kiểm điểm và đi nhổ cỏ. Cho nên nhiều hình thức đánh bài khác được lưu hành, như đánh bài ghi điểm bao nước, đánh bài quỳ và hấp dẫn nhất là đánh bài quỳ. Ngoài ra còn vài biến thể biến thái khác là đánh bài ăn đập hay đánh bài cười (thằng nào thua phải ngồi... cười).

Sau nhiều ngày nhịn, anh em FU không thể chịu được nữa nên đã trốn về đem laptop lên (lúc này cũng thân thân rồi nên đỡ lo mất laptop) để... chơi game (là chính). Game phổ biến nhất là đá banh fifa, một máy gắn 2 tay cầm vào để 2 thằng đấu với nhau. Phòng 44 kinh doanh dịch vụ này ghê gớm nhất, đá đơn là 2k/ván, đá bảng là 5k. Ai vô địch thì gom một phần đem bao nước anh em trong phòng.

Ngoài ra thì khoản thể thao văn nghệ các bạn khỏi lo. Ở đây 26 ngày bạn sẽ được tham dự rất nhiều hoạt động thể thao văn nghệ. Như 3 môn thể thao, kéo co, bóng đá, bóng sọt. Kéo co với nhau, kéo co với cả bộ đội. Bóng đá thì khỏi nói rồi, các phòng đá với nhau dành giải vô địch. Còn bóng sọt là hoàn toàn mới lại. Nó là kết hợp của khá nhiều môn thể thao như bóng rổ, bóng ném, bóng chuyền, bóng bầu dục. Phòng 54 của mình năm nay dành được 2 giải nhất và giải 3 kéo co (tổng cộng là 1tr9 tiền thưởng).

Kéo co

Văn nghệ còn phong phú hơn. Lâu lâu ông Việt lại xách đàn vào mở show nhạc cho sinh viên. Các bạn còn được "tận hưởng" các show lớn khác như giao lưu với Fsoft, giao lưu với bộ đội rồi văn nghệ chia tay... nói chung là lắm lắm, chỉ sự bạn không đủ sức chơi thôi.

Thông tin liên lạc:

Vào đây thật sự chỉ còn cái điện thoại di động để liên lạc. Điện thoại có thể dùng để gọi, nghe, nhắn tin, chơi game, nghe nhạc. Nhưng cũng có nhiều thằng chỉ dám đem theo mấy cục gạch vào để khỏi sợ mất máy (nhiều khi sim còn giá trị hơn máy). Sóng điện thoại thì cũng tương đối, khoảng 8/10 với Mobi.

Lời khuyên:

Nên dùng Viettel khi đi học quân sự vì FPT sẽ bắt mấy bạn phải vào rừng vài lần. Mà trong khu quân sự ở Tây Ninh hay Củ Chi thì chỉ có Viettel là sống (của quân đội mà).

Nói thế cho vui thôi, chứ một ngày vẫn có 2 thời điểm có thể ra ngoài tiệm net đc. Đó là sau lúc ăn trưa cho đến 1 giờ 15 và sau lúc ăn tối cho ơới 7 giờ. Đa phần ra tiệm net để chơi game, một số làm report, một số update thông tin thời sự. Quán net xung quanh khu quân sự ko thiếu như chỉ có một quán là xài đc (có máy lạnh, có vài máy ko chậm lắm) ở đường Tô Ký, đi từ trường ra khoảng 250m.

Cái học:

Cái này mới là cái chán nhất. Ở trường quân sự QK7, bạn sẽ phải học 12 bài chính trị để thi 2 học phần. Mỗi bài thi là một bài tập làm văn đúng nghĩa với dàn ý là cuốn sách giáo dục quốc phòng. Học phần đầu mình còn ngây thơ, cầm sách học, nhưng tới học phần 2 thì đã khác, tiến bộ hơn. Hai bài ngắn thì chép ý vào tờ giấy, mấy bài còn lại thì lấy điện thoại ra chụp rồi đem vào quay :D.

Cái lý do chính đáng bắt mình phải làm cái hành động không chính đáng đó cơ bản là do độ hấp dẫn của môn chính trị. Cái hay duy nhất của môn này là mỗi một bài có một ông thầy mới vào dạy. Cứ như thể không ông nào chịu nổi cái trường này quá 1 buổi học. Mà cũng có thể thế thật.

Giờ thực hành cũng ko chịu thua người bạn lý thuyết của mình. Thực hành như cái như đi đều quay nghiêng quay ngửa thì không nói làm gì (tại cũng chả có gì mà nói, ông thầy cho chơi không). Chỉ có tập bắn súng là chán. Ngày nào cũng như ngày nào, cứ thay nhau ra nhắm nhắm cái bia mỏi cả mắt. Đã thế nhiều lần còn không có cái chiếu lót bên dưới, tanh banh cái áo. Nhưng mà những giờ tập vất vả cũng đem lại một kết quả tốt. Hehe mình bắn đạn thật được 27/30 lận (trong đó có 1 lần 10, head-shot). Giờ thực hành còn có cái màn chiến thuật tiến công phòng ngự. Tiến công thì có trò ném lựu đạn vào ụ súng và vác bộc phá đánh cốt. Phòng ngự còn nhảm hơn với trò đi hào bắn súng. Nói chung, chỉ có 3 từ để tả lại cái việc học trong này là: tẻ nhạt, tẻ nhạt và tẻ nhạt.

Vào rừng ngủ võng

Mà nói thẳng là trong này tiêu cực lắm, mấy ông thầy còn dặn sinh viên đóng tiền tế nhị trong thi cử để đậu hết. Có đứa vác cây súng chạy đc vài bước thì té mà cũng đậu hết. Biết trước thế này đã không phải tập trung nghe và làm đi làm lại mấy lần mấy động tác đó.

Riêng sinh viên FPT còn bị lao động khổ sai với cái trò viết report. Điếm đi đếm lại thì vào trong trại này phải làm 6 cái report. Report về mấy cuốn hồi ký của nhạc phụ ông chủ tịch và tía của ông phó chủ tịch FPT (nhạc phụ của BìnhTG là đại tướng GiápVN, còn tía của ông TiếnHN là ông Thiếu tướng Hoàng Đan). Ngoài ra còn 3 bài chuyên đề về giáo dục truyền thống với ông Trung tướng Nguyễn Thành Tâm và thiếu tướng Trần Ngọc Thổ, cộng thêm bài extra với ông Ogawa Takeo chủ tịch danh dự của Hitachi Software nữa... thiệt tình hết chịu nổi.

Lời khuyên:

Mấy cuốn hồi ký đó chả cần đọc cũng có thể làm đc hết, cứ phang đại vào, cứ chém gió chém bão ào ào vào. Chỉ có 2-3 người chấm tới 300x6 bài thì quả thật là không thể kỹ lưỡng được đâu.

Mấy vấn đề trên là mấy vấn đề cơ bản nhất bạn phải lo nếu như bạn chót đăng ký học FU. Ngoài ra còn vô khối chuyện lớn bé trong đợt rèn luyện tập trung đầu tiên của FU-HCM nữa, nào là vụ bigshow YếnMH, rồi vụ trộm vào chôm đồ của sinh viên, rồi vụ lên rừng ngủ võng bị muỗn chích, đánh bài ăn tiền, mất bóp, mất điện thoại, xù tiền...

Lời cuối:

Kết luận cuối cùng sau đợt quân sự này là: sv FU-HCM quả là một bộ sưu tập phong phú các loại người. Từ loại abc đến loại xyz, từ người quân tử đến hạng tiểu nhân, kiêu kỳ có, chất phác có, cưa bom có, thật thá có, tích cực có, thụ động có,... vân vân và vân vân. Chỉ mong sao những người mình đang tin tưởng còn có thể tin tưởng đc trong suốt 4 năm ở đây.

Sau đây là toàn bộ hình ảnh mình chụp được trong đợt rèn luyện tập trung lần này

Hành quân

[ 22.9.2008 ]

"Hôm nay trên đường hành quân ra mặt trận

Trùng trùng đoàn quân tiến bước theo con đường của Bác"

Khi các bạn đọc được những dòng chữ này thì lúc đó mình đã ở doanh trại quân đội QK7 ở quận 12 mất rồi. Giờ này chắc đang xếp đồ, nhận phòng. Căn phòng mà mình sẽ ở trong suốt 26 ngày 25 đêm sẽ như thế nào nhỉ. Đi học quân sự một cách rất quân sự thế này chắc sẽ vui và nhiều kỷ niệm lắm (dù chưa biết kỷ niệm vui nhiều hay buồn nhiều hơn).

Hôm qua Amotizen hẹp (Special Amotizen) làm một party chia tay 2 chiến sĩ VTùng và AĐảo ra trận. Đi ăn lẩu hải sản, đi vào Yoki đánh nhau túi bụi, chảy máu tay luôn (mình là một trong những đứa đánh ác nhất >:) ). Vui quá trời vui, mà hơi bị đuối, về nhà muốn lăn ra sàn luôn.

Hai tuần nữa Amotizen rộng (General Amotizen) sẽ làm một party ngày truyền thống của lớp, gọi tắt là Amotizen Day lần thứ nhất. Chắc là sẽ đông đủ lắm đây. Nhưng lại có nguy cơ thiếu đi lớp trưởng và lớp phó (vì đang đi tu trong QK7). Mong là xin ra được một bữa, nhưng chẳng hy vọng gì nhiều ở cái chốn ấy.

Chào tạm biệt và hẹn gặp lại sau 26 ngày.

310 sinh viên FPT university HCM ngày khai giảng

Bonus:

Bác đang cùng chúng cháu hành quân

Huy Thục


Ðêm nay trên đường hành quân ra mặt trận
Trùng trùng đoàn quân tiến bước theo con đường của Bác
Nở ngàn hoa chiến công ta dâng lên Người
Dâng lên tới Ðảng cả niềm tin chiếu sáng ngời
Cờ sao quyết thắng
Lấp lánh soi sáng đường cháu đi
Ði ta đi giải phóng miền Nam
Khi quê hương nhà
Vẫn còn bóng tên xâm lược
Thì ta còn chiến đấu quét sạch nó đi
Lời Bác thúc dục ta
Chiến đấu cho quê nhà Nam Bắc hòa lời ca
Bác kính yêu đang cùng chúng cháu hành quân
II.
Năm xưa Bác cùng đàn con đi chiến dịch
Núi rừng vẫn nhớ, suối vẫn trong in hình bóng Bác
Cả đoàn quân tiến theo Người như thác đổ
Ðiện Biên năm nào vọng lời Bác giữa chiến hào
Toàn quân hôm nay vẫn phất cao cờ đỏ Bác trao
Ði ta đi giải phóng miền Nam
Khi quê hương nhà
Vẫn còn bóng tên xâm lược
Thì ta còn chiến đấu quét sạch nó đi
Lời Bác vang lệnh tiến công
Bác kính yêu đang cùng chúng cháu hành quân
Bác kính yêu đang cùng chúng cháu hành quân
III.
Hôm nay Bác gọi cả non sông đáp lời
Giương lê xốc tới, quyết tiến lên ta giành chiến thắng
Ðường hành quân dốc núi cao bao vực thẳm
Vực sâu đâu bằng lòng hờn căm cao ngút trời
Miền Nam ta ơi !
Hãy phất cao cờ đỏ thắm tươi
Ta xông lên giải phóng thành đô
Phá hết bốt đồn quét sạch hết tên xâm lược
Vì Ðộc lập Tự do
Quyết giành ấm no, giành lấy những mùa xuân
Bác kính yêu đang cùng chúng cháu hành... quân
Bác kính yêu đang cùng chúng cháu hành quân.

Heo mập

[ 6.9.2008 ]
Hiện tại là 4:53 sáng, ko ngủ nổi nữa rồi. Tối hôm qua 10 giờ kém đã leo lên giường đi ngủ. Để đồng hồ báo thức 4 giờ sáng nay dậy, để send 1 cái sms. Thế mà mãi 4:09 mới gửi tới. Thế mà vẫn ko kịp. Haiz, chỉ là 1 tin nhắn chúc bạn Lan heo của mình lên đường may mắn thôi mà cũng ko kịp làm...
Hôm Thứ Năm đã đi nguyên ngày với Lan heo, đi cafe book, đi Võ Văn Tần ăn lảm nhảm, về nhà coi hình, nói nhảm tiếp. Hôm qua còn lên trường chụp một bức ảnh.
lần cuối đi chơi với Lan heo (tấm này cố ý ko chụp chân)
Kể ra mình quen Lan heo cũng đc hơn 1 năm rồi. Chính xác là ngày 4/6/2007. Nhớ hồi đó Lan heo đăng ký forum lớp mình để quảng cáo cái ACCESS rồi mình mới add nick Yahoo! vào chat  và dần dần thân hơn (cùng một cách thức mà mình quen thằng Khôi đđ).
Lúc đầu mới biết Lan heo, chủ yếu là chat chit, chat nhảm nhảm và khùng điên hết sức, sau đó rủ Lan heo đi sinh nhật mình, bữa đó vui thiệt, rồi sau đó còn nhiều vụ đi chơi nữa. Lan heo cũng ngay thường nói về mình với cái tên Gman Peace Sign.
Lần đầu đi chơi với Lan Heo
Cách đây mấy ngày, Lan heo bị hack mất cái tài khoản Y!, bị khoá blog :)), nhờ anh Google Reader mà mình đã rút hết rất cả các bài trên blog đó ra cho Lan heo Peace Sign (Google thiệt là xịn phải ko heo Pig). Nhưng mà giờ thì blog đó đã lấy lại đc :D
Lan heo qua US rồi chắc thời gian ko có nhiều, học 5 năm cho nó lẹ đi rồi về đây còn đi chơi với ta nữa hen Lan heo :D. Good Luck, take care.