“Triple”s

6/5, ngày đầu tiên trong 14 ngày cuối cùng.

Hôm nay tôi không đi học, vì có mấy việc phải làm vào buổi sáng. Vậy là nghỉ, lớp mình nghỉ rất là nhiều (lý do chính để lớp mình trụ hạng chót nhiều tuần). Buổi trưa online hỏi coi trên lớp có gì vui, thì mới biết lại có thêm 1 nhóm mới được thành lập, nhóm Andehit -CHO. Vậy là lớp mình có bao nhiêu bộ ba rồi nhỉ, Triple, Tam tà, nhóm Trùm, nhóm Bơm, nhóm Đis (nhóm của mình nè :D) , nhóm MiLu, nhóm Hói, nhóm Mặt dày, nhóm Vissan... và rất nhiều nhóm khác. Tất cả các nhóm phải tuân theo 1 quy luật (do Triple khởi xướng): chỉ có 3 thành viên (và bị F4 làm hỏng). Ngoài ra các bạn trong 1 nhóm phải có một đặc điểm giống nhau (cái này do hội đồng xem xét đánh giá). Các nhóm với những màu sắc riêng phần nào tạo nên một bức tranh sống động về A1. Bạn thuộc nhóm nào nào?

Thế là chỉ còn mỗi 2 tuần nữa thôi sao. Nhanh quá, ai kéo nó lại giúp tôi với, tôi chưa muốn nó đến.

trích Kỷ yếu Amotizen

Nhóm mấy chị

Chào cờ

5/5, ngày đầu tiên trong 15 ngày cuối cùng.

Chào cờThấy Huyết ra trước sân trường để phổ biến kế hoạch chuẩn bị cho cái-ngày-mà-ai-cũng-biết-là-ngày-gì-đấy. Thấy vừa làm văn, vừa đọc thơ, vừa hát, phong cách của thầy đúng là độc nhất vô nhị. Buổi sinh hoạt này, không còn đọc hạng của các lớp trong tuần qua. Nhưng nó lại gợi lại những buổi chào cờ xưa, khi mà liên tục mấy tuần A1 chiếm hạng 20 trở lên, từ lớp 10 đến lớp 12. Tôi biết thế nào cũng có những người nói này nói nọ về A1, đại loại như "lớp hạng chót mà cũng bày vẽ đủ trò"... Nhưng mà tôi biết, trong thâm tâm họ đang ganh tị với 1 tập thể lớp như vậy. Một tập thể lớp duy nhất trong Lê Hồng Phong (và có thể còn rộng hơn) mà con trai bỏ cả tuần để chuẩn bị 1 ngày 8/3 cho con gái. Một tập thể có nhiều nước mắt, tiếng cười nhất trong những giây phút bên nhau. Tập thể đã cùng nhau viết ra cuốn kỷ yếu hơn 200 trang. Tập thể trong mơ của nhiều... tập thể khác. Cho nên mỗi khi nghe ai đó nói lớp tôi "nhiều trò", tôi lại cười thầm trong bụng, "chỉ có cái lớp hạng chót này mới làm đc nhưng cái 'nhiều trò' đó thôi".

Trích kỷ yếu Amotizen

Văn nghệ

4/5, ngày đầu tiên trong 16 ngày cuối cùng.

Tuy là Chủ nhật nhưng tôi vẫn xách ba lô vào trường để tập văn nghệ. Hôm trước hẹn nhau 9 giờ mà 9:30 mới tới, đúng là "đậm đà bản sắc dân tộc" Amotizen. Một truyền thống không mấy tốt đẹp. Những những cái nửa tiếng đó lại chứa đầy biết bao cuộc tán gẫu, câu chuyện không có chủ đề và không có điểm kết thúc. Thêm 1 cái nửa tiếng nữa chắc cũng khônh sao đâu nhỉ? Dù trễ đấy nhưng ít nhất mọi người tập rất tốt, dưới sự chỉ đạo của Hằng. Hằng đã hoàn thành rất tốt vị trí lớp phó phong trào của lớp suốt từ những tuần đầu tiên nhận chức. Hằng luôn nghĩ ra những tiết mục độc đáo như Nàng tiên cá tra, Tấm cám version Amotizen và chỉ đạo các bạn thực hiện tốt tiết mục. Nhờ những ngày tập văn nghệ mà tôi mới lê lết hết cả trường to oành này. Mới có những giây phút ở bên A1 và cười ra nước mắt :D. Và vào một trong những ngày như thế, tôi đã nhận ra được "bản chất thật" của Loạn gia. Loạn gia không chỉ LOẠN như mình từng biết đến, mà trong đó còn một chữ GIA đúng nghĩa. Một chữ GIA của những con người biết yêu thương nhau, quan tâm tới nhau hết mực. Thế mà trước đây có khoảng thời gian tôi đã phát bực với một nửa Loạn. Thực sự có lỗi với các bạn.

trích Kỷ yếu Amotizen

Sinh hoạt chủ nhiệm

3/5, ngày đầu tiên trong 17 ngày cuối cùng.
Hôm nay là ngày thứ bảy cuối cùng đi học, đồng nghĩa với đây là buổi sinh hoạt chủ nhiệm cuối cùng. Hôm nay thầy cùng cả lớp chọn ngày họp mắt truyền thống. Với 30/46 phiếu bầu từ các bạn, ngày Chủ nhật đầu tiên của tháng 10 sẽ là ngày quan trọng đấy. Không khí của buổi sinh hoạt hôm nay khiến tôi lại nhớ tới những ngày sinh hoạt chủ nhiệm năm 11 do cô Hà tổ chức. Những buổi nói chuyện về cách sống, buổi đấu giá để quyên góp cho các trẻ em ở Thiên Phước. Ngày 8/3/2007, từng bạn nữ lên chọn quà, ngày chia tay với 3 cô giáo sinh dễ mến. Những buổi sinh hoạt chủ nhiệm năm đó, tổ 6 thường xuyên bị nêu tên với vị trí tổ hạng chót. Những thành viên của tổ 6 luôn làm tôi nghĩ tới sự bất trị và khả năng hâm nóng không khí những ngày lạnh. Tại sao khi trước, bạn, và có lẽ cả tôi lại có cái ý nghĩ, nhanh lên, nhanh lên còn về nữa, trễ lắm rồi. Nhưng bây giờ, tôi, và có lẽ cả bạn lại muốn thời gian chậm lại. Tại sao nhỉ?
trích Kỷ yếu Amotizen
IMG_0389

Những ngày đầu tiên... cuối cùng

Thật là kỳ lạ, con người ta chỉ thèm khát có 2 thứ: những gì người ta không có và những gì người ta không còn.

2/5, chỉ còn vỏn vẹn có 18 ngày nữa thôi. Với nhiều người, đó là 18 ngày cuối cùng. Nhưng với tôi, đó là 18 ngày đầu tiên. Tôi chỉ muốn mỗi ngày mới sẽ lại là một ngày đầu tiên. Một ngày đầu tiên như những ngày đầu tiên năm ấy, khi ta gặp nhau, tại đây. Bạn có nhớ những ngày đó không? Trong đầu tôi hiện lên loáng thoáng những hình ảnh mờ mờ, phủ một màu vàng cổ xưa. Đó là căn phòng A007, buổi sáng hôm ấy. Từng dãy bàn hiện ra, tôi nhớ tôi ngồi ở dãy 2, bàn 5, cùng bàn là Khôi hói và Sơn béo, hai người bạn đầu tiên của tôi trong cấp 3 (cũng là bạn học hồi cấp I). Bữa đó, cô Thảo nói chuyện với lớp rất muộn, có lẽ là lớp về muộn nhất trường... Rồi căn phòng biến mất, tôi không nhớ gì hơn về ngày hôm đó, những ngày đầu tiên quá mờ nhạt. Thực tại trở lại bất chợt, trời mưa to, và ngày đầu tiên thứ nhất đã kết thúc, quá nhanh.
Trích Kỷ yếu Amotizen