Con 3đ được xóa

Asiad Games 15
[ 12.12.2006 ]

Mình quên mất tiêu, hôm qua là kỷ niệm 3 tháng thành lập cái blog này. Thôi, cũng chả cần nhớ, chỉ cần nhớ là tới 11 thg 9 năm sau là tròn một năm là được. Hôm nay định đi mua dép mới, cái cũ nó cùi bắp lắm rồi. Nhưng ngủ quên nên phá kế hoạch. Tiếp nối cái màn ngủ quên của mình là màn đi học (mém trễ), vừa may, chạy kịp, nếu không là trễ chuyến xe bus này rồi. Phải đi chuyến sau thì trễ học chắc luôn.
Hôm nay quả là xui, cả giờ Văn, ngồi im nghe giảng, tự dưng mấy phút gần cuối giờ, giỡn với ku Khải, thế là bị cô nhắc. Khổ thật, xưa nay ghi tên tụi nó, thế mà nay lại bị nhắc. Chán quá đi mất.
Tới giờ Hóa, tiết đầu, cô đọc điểm để hs tự tính điểm TB. Mình nghe điểm tụi nó mà thấy sợ, 9.9 quá trời, có 2 đứa 10.0 nữa. Khủng hoảng luôn. gần tới tên mình rồi, một phút mặt niệm bắt đầu. Lần trước có con 3đ 1 tiết đè đầu mình xuống, sợ chỉ khoảng 6.x. Hồi hộp,... hồi hộp,... nghĩ tới một tương lại đen tối... Ack, cuối cùng là 7.3 bó tay luôn. Bài 3đ cô nâng lên 5đ, hoho, hên quá. Thế là thoát môn Hóa rồi. Cơ hội HS giỏi đã quay lại. Con 3đ này bị xóa đi dồng nghĩa với việc mình không bị một con điểm nào dưới 5 cả. Tương lai hé mở. Dù là điểm nền của lớp là 8.5 nhưng không sao, căn bản đã được lấy lại, bây giờ mình có thể mơ ước một bài kt Học kỳ thật tốt. Vui quá.
Niềm vui chỉ kéo dài tới tiết 5, khi thầy phát bài kt HK kỹ thuật. Chà, bài này tưởng 10 ai ngờ có 7.5, thì ra là bị chơi ở cái phần trình bày ý tưởng. Ôi, kiện cáo không được thế là ngậm ngùi về chỗ. Kỳ nay thì một môn kéo điểm nữa đã bị triệt tiêu. Lại chán.
Lúc về, miss 1 chuyến bus, thế là qua đường mua sữa đậu nành với Thúy Anh. Ai ngờ chuyến thứ 2 lại đến ngay, cũng may mà chạy kịp không phải ở lại đợi xe sau. Vì hồi chiều mưa to nên đường kẹt. Mãi 7 giờ kém mới về tới nhà, ăn xong, ngủ một lát. Chị Nhi tới lúc nào không biết, chạy đi rửa mặt rồi phóng vào học. Dạo này ham học ghê, tới tận 10 giờ mà vẫn chưa cho chị về ;))
Học xong tranh thủ online tí. Cũng nhờ thế mới nói chuyện với Bi, thì ra Bi sắp vào HCMc ở luôn rồi. Bạn Bi chăm học, vào thành phố học Eng để chuẩn bị thi NTU. Cũng tối nay, biết tin VN có thêm môt HCV nữa ở môn Kumite Karate, lên hạng 18. Trước khi đi ngủ, ôn thêm tí pascal, hy vọng mai thi HK thành công.

Khi loài khỉ sợ thoái hoá thành người


Đây là một đoạn độc thoại mà mình sưu tầm được.

Bạn hiền,
Đêm hôm trước tôi hứa kể bạn nghe câu chuyện con khỉ đột sợ thoái hoá thành con người. Bạn không tin chuyện ấy có thật. Nói cho đúng, tôi không cố tình thuyết phục bạn tin chuyện ấy có thật. Tôi chỉ muốn bạn thấy chuyện ấy có lý. Nhưng bạn cũng không thấy chuyện ấy có lý chỗ nào cả. Bạn nói từ thời ông Darwin đến nay ai cũng tin rằng khỉ tiến hoá lên người. Chứ đâu có ai nói khỉ thoái hoá xuống người, hay người tiến hoá lên khỉ?
Thật tình tôi chưa biết phải làm sao để thuyết phục bạn. Có lẽ tốt nhất bạn hãy nghe tôi kể câu chuyện ấy đã, rồi chúng mình mới thong thả vừa nằm vừa đàm luận chơi vui nhé. Chuyện ấy có nhan đề "Những con khỉ bất bình"[1] do văn hào Tây Ban Nha Rafael Pérez Estrada (1934-2000) kể. Chuyện thế này:

Ta có thể nhìn thấy hình ảnh Thiên Đường Đã Mất trong trí tưởng tượng khốn khổ của một bầy khỉ ở vùng rừng già Amazon. Chúng khóc lóc suốt ngày suốt đêm trước mối nhục rằng một ngày nào đó -- trong đà thoái hoá của chủng tộc -- chúng phải trở thành con người. Những cử chỉ vụng về và đầy ác ý trong cách chúng đối xử với nhau khi tranh cãi cho thấy thấp thoáng tính khí của con người. Nhiều con khỉ trong bầy từ chối sinh sản. Chúng trở nên phờ phạc rã rời, mặc cho chuỗi ngày trôi qua, hết hừng đông rồi đến chiều hôm, không còn thiết tha gì nữa. Trong lúc đó, những con khỉ khác chăm chú theo dõi bầy con của mình, và giết chết ngay những con nào thoáng biểu lộ một chút trí khôn.

Bạn thấy sao? Chuyện hay đấy chứ? Nhưng bạn vẫn thấy nó không có lý! Bạn hiền ơi, tôi lại thấy câu chuyện rất có lý. Này nhé, theo bạn thì tiến hoá là gì? Phải chăng tiến hoá là càng ngày càng trở nên hiểm độc, hung tàn, gian ác, hiếu chiến? Nghĩa là càng ngày càng dã man hơn? Phải chăng tiến hoá là càng ngày càng đến gần vực thẳm của sự diệt chủng và tận thế? Bạn hãy thử so sánh đời sống của loài khỉ trong rừng Amazon với đời sống của loài người trên khắp trái đất này. Theo bạn thì đời sống nào chết chóc, đau khổ nhiều hơn? Đời sống nào nhiều cạm bẫy hiểm độc hơn? Đời sống nào có sự tàn sát lẫn nhau nhiều hơn? Đời sống nào có nhiều cá nhân tự sát hơn? Đời sống nào nhiều tuyệt vọng hơn?

Từ lúc tôi mở mắt chào đời cho đến nay, ngót nửa thế kỷ, dường như chưa có một ngày nào nhân loại ngừng giết hại nhau. Từ một con hẻm tối tăm trong khu phố ổ chuột, cho đến một văn phòng nguy nga của một lãnh tụ chính trị, nơi nào cũng có thể chứa chấp hận thù và những âm mưu tiêu diệt đồng loại. Vì tình. Vì tiền bạc. Vì thực phẩm. Vì danh vọng. Vì lý tưởng. Vì giáo điều. Vì niềm tin. Vì tất cả những gì được gọi là tầm thường nhất và được gọi là cao cả nhất.

Vâng, loài người luôn tự cho mình là có trí khôn lớn nhất trong muôn loài. Nhưng với cái trí khôn đó, loài người càng ngày càng tiến gần đến vực thẳm. Giở lại sách vở của loài người mà xem. Rất hiển nhiên, càng ngày loài người càng ưu tư nhiều hơn về sự tận thế, và để tránh điều đó, càng ngày loài người càng ra sức chế tạo thêm những khí cụ cực kỳ tinh vi và cực kỳ bạo liệt có khả năng gây nên sự tận thế. Phải chăng cái trí khôn của loài người lại là vũ khí cho chính loài người tàn sát nhau và tự sát?

Văn hào Rafael Pérez Estrada rất có lý khi cho rằng loài khỉ xem trí khôn là dấu hiệu của sự thoái hoá chủng tộc. Trí khôn làm sinh ra ác ý. Ác ý là động cơ dẫn đến sự tàn sát và tự sát.

Sao bạn ngồi im lìm thế? Băn khoăn về một viễn ảnh đen tối của loài người? Sợ rồi đây Đệ Tam Thế Chiến sẽ bùng nổ? Sợ những kho vũ khí nguyên tử sẽ được loài người cuồng nộ mang ra sử dụng để giết nhau và tự giết mình?

Đấy, tôi đã bảo rồi mà! Trước sau gì bạn cũng phải chịu rằng văn hào Rafael Pérez Estrada là có lý. Tất nhiên là ông ấy bịa chuyện, chứ làm sao ông ấy biết những con khỉ trong rừng Amazon đang suy nghĩ về điều gì. Nhưng bạn phải công nhận rằng ông ấy bịa chuyện rất hay. Chúng mình vẫn tưởng rằng con khỉ phải nhọc nhằn khao khát tiến bộ thêm nhiều triệu năm nữa thì hoạ may mới rụng được cái đuôi, mới đi được thẳng lưng để tiến lên làm con người. Thế nhưng, văn hào Rafael Pérez Estrada lại cho rằng con khỉ không muốn thế. Khỉ không muốn thành người. Khỉ muốn được muôn đời là khỉ, để khỏi phải sa xuống cái vực thẳm của trí khôn và ác ý như con người.

Có lý quá phải không? Và nếu thế, từ nay chúng mình chớ nên xúc phạm loài khỉ bằng cách nhiếc móc người khác bằng câu: "Đừng giở trò khỉ!" Ngược lại, nếu muốn nhiếc móc, thì hãy dùng câu: "Đừng giở trò người!"

Bạn hiền nói sao? Bạn hiền chán những trò chiến tranh, mưu mô đầy trí xảo và dã tâm của con người lắm rồi phải không? Bạn hiền yêu hoà bình, yêu cuộc sống êm đềm đơn giản, muốn rời bỏ xã hội chen chúc này để về giữa thiên nhiên..., phải không? Bạn thật xứng đáng được khen ngợi, và có lẽ không lời khen nào hay bằng câu: "Thành thật cảm phục trò khỉ của bạn!"

Vâng, đúng rồi, tôi nói đùa đấy. Nhưng chẳng phải lời khen ấy sẽ khiến bạn mất ngủ đêm nay hay sao? Bạn hiền ơi, đã lỡ làm người rồi thì kể như thiên đường đã mất. Để tiến hoá thành loài khỉ trong rừng Amazon chẳng phải dễ dàng đâu! Nhưng thôi, đừng suy nghĩ lao lung nữa. Hãy ngủ một giấc ngon đêm nay. Lần tới tôi sẽ kể hầu bạn một chuyện khác, không phải về những con khỉ, mà về những con người thích bắt chước. Một kiểu bắt chước rất "người", nghĩa là rất bá láp, chứ không phải là bắt chước hồn nhiên, rất "khỉ".


Á, hối hận quá

Hối hận
[ 11.12.2006 ]

Hôm này chả biết mở đầu thế nào. Lần nào cũng "sáng nay", "bữa nay", "hôm nay"... chán quá. Cái khó của việc viết daily là chỗ đó. Viết thế nào mà nó không bị trùng lặp, không quẩn quanh vài cái tẻ nhạt thật là khó. Coi như đây là một cách luyện khả năng sáng tạo vậy.
Bỏ qua mấy cái quen thuộc, sáng ngồi làm mấy bài Lý, rồi soạn đề cương bài Khúc xạ, chà đi sâu vào thấy bài này quá trời ý để khai thác. Mệt thật, cũng chưa làm được bao nhiêu đã phải đi học. Ra trạm xe buýt hơi trễ, chỉ gặp mỗi ku Thức. Cũng chả nói gì với nó -> nguyên 25 phút trên xe không mở miệng. Chỉ ngồi không quan sát. Để ý thấy rằng cái cửa sổ xe này bị vỡ, phải dán keo -> bị va quẹt đâu đó -> tài xế cùi bắp. Cái cùi bắp của ổng còn thể hiện qua việc đóng cửa sớm làm một thanh niên mém kẹp. Công nhận đi xe nào có tài xế kiểu đó phiêu thật. Đến trường, vào lớp, thấy tụi nó cắm cúi làm bài, hỏi ra mới biết là bài lý. Cũng thấy lạ, thầy chưa dạy bài này mà tụi nó cũng biết làm. Chắc tụi nó đi học thêm rồi. Từ ngày mà mình nghỉ hết các lớp học thêm, mình thấy mấy đứa học thêm trước đáng ghét thế nào ấy. Còn trước đây, khi còn học, thì lại thấy (dù rất ít) rằng học thêm là tất yếu. Chả hiểu mình nữa.
Thế rồi một ngày thứ Hai ở trưởng cũng bắt đầu bằng tiếng chuông. Hôm nay D.Phương không đi học. Hỏi thằng Khải mới biết là nhà nó có tang. Hôm qua lớp đã đi viếng và mình không có trong số đó. Chiều qua, thằng Đảo có hỏi mình có đi không. Mình hoàn toàn không biết tí gì về chuyện này, trong đầu cứ tưởng nó hỏi là chiều có đi bóng rổ không, nên thẳng thắn nói không. Thảo nào, vào lớp, tụi nó cứ tạo cho mình cảm giác mình lạc loài.
Tới giờ Toán, "bố" Cương đã quay trở lại cùng bài kt Giải tích tuần trước. Thật đáng ngạc nhiên khi mà bài này mình được 7đ. Mình tính chỉ khoảng 5-6 điểm mà thôi. Trong lớp vẫn còn khoảng 8-9 đứa 10 điểm. Thật tiếc, mình đã có thể làm bài này tốt hơn. Tổng kết điểm, mình được 8,3 (tự tính, chả biết mấy ngày cuối này có bị dính thêm mấy điểm kém không?). Sau tiết toán là tiết Văn với không nhiều tình tiết đáng chú ý, bỏ qua.
Lúc về, lại một lần nữa đoán đúng điểm rơi, bay lên xe trước, thế nhưng xe vẫn quá đông, dành được mỗi một cái ghế. Tiếp theo là Thúy Anh, Đăng lên ngồi, quay lại, chả thấy Tú Anh đâu, một lát mới thấy mò lên. Thôi, đứng dậy, con người ta mặc áo dài, ai lại để đứng thế :"> với lại, bạn ấy xí 1 chỗ của mình rồi mà. Cái xe bus hôm nay không dừng ở Mai Lan được mà phải dừng sớm ở Trương Công Định do kẹt xe. Mình cũng không phải đi bộ nhiều. Sang gõ cửa nhà bác Thiệu. Càng ngày, cái cửa này càng nhộn nhịp, lúc trước không có gì cả, rồi có một quầy bán dép, rồi có thêm quầy quần áo, sau là một vài cái áo treo trên cửa, càng lúc càng dày, và hôm nay là kín cửa. Lấy xe chở Thúy Anh về. Sao mỗi lần được dùng để trở là cái xe lại xì lốp.
Tối, ở nhà, sửa lại cái blog một tí. Hôm nay, chat với bạn gì đó bên D3, tự dưng hôm bữa, Thu Ngọc gửi cái list cho mình, làm mình add một đống vào, rồi chả nói gì với ai cả. Tới hôm nay mới có người bắt chuyện. Nói một hồi với bạn này, mà bạn ấy chả đoán ra mình học lớp nào. Thôi, không nói vội, cứ từ từ. Cũng trong tối nay, bạn Tú Anh cũng đã comment cái Test của mình. Thế là đã có 5 người trả lời mấy câu hỏi đó của mình. Hình như hơi ít thì phải.
============Encrypted Words============
hXTwjAYBHMOBFYYXEjWqec1gM2tzUAhhhEy/3McaorKNgvAH

KWGCvYvIZlNT2hCH4ctHMyUXvFJr8voz3WMJ/Pt7ToIbTGm7

/TC/QEZ4IFcH0kxImOsPYdVLUlU8fkHzYdH89+3M7NmLiXSr

iCLStf7Tli0DiSdq0v+gA1Sdq+FOiAeL2WdUimyxgOf7yF3E

XwrZnJsK1gcnYTlfpcJhmoOrSDCds+DPO3ahN0wwOHYE0YaY

ioMhz4Iy6GE4EKLYZ1QNilHsrP53WbjvitnCicqHTIUk11bT

vfjKTsdl/vG2aF1NEcSHPvaBreUOYF58CE9VmK9i5+Is1xMw

Rgh3mjlp/+sKdjef76dx6plEyqDXWMEmb4j6Wbzhd1Q6HXqj

0bpmaP0IxIGkre8thgbJzN2OrDdKefnxBxtE+rIGoW5NDxJF

TWJ/ntHY2BQbBi3M39RzMkX/Js/05hdq8dq5yoC1/gMEPWOR

BDoxN3BUdPXYvDtB4H8uOfgE2QHPWMyEF9zNe21kxuixtbY/

w7ul/e4WEunLdVG26N2iJSEk7iPMSlIWYmtfa/EbmubnHYkp

mxFWxV2Ni0JSjpdZtiHTbv7X/FWZBrc93dYmq1e92qvpdPF2

3HZyAuKQrzpU0+fCE8wsgdS8HKfaANXEdhsaj8JZYnMZmJcv

Mj/VIfGvheALJNbdoe83sX+hRk0yp7LbYpwcp3MwqA8AA85S

RCunQCfGES6+GE3HbSq38Vb91HtRHvjFnqPMQ3vF+6zsevq8

svbRCOa0KduZV0cZHeqi+zNSO84PnmeyvHesno1p1PplbyCM

6ad7WCmGbEZVfbby

The Gman Test



Theo phong trào, mình sẽ post một entry về cuộc thi "Ai là bạn tốt" của đài truyền hình GTV tức Gman Television. Nội dung cuộc thì gồm nhiều câu hỏi theo thứ tự ngẫu nhiên. Ai biết nhiều, trả lời nhiều, biết ít trả lời ít, không biết thì đoán đại.

  1. Chúng ta quen nhau được bao lâu rồi

  2. Bạn là ai đối với mình?

  3. Bạn có muốn thế mãi với mình không?

  4. Sinh nhật của bạn?

  5. Sinh nhật của mình?

  6. Bạn đang ở đâu, với ai?

  7. Ấn tượng đầu tiên của bạn về mình?

  8. Bạn thích mình ở điểm nào?

  9. Bạn ghét mình ở điểm nào?

  10. Lần cuối chúng ta gặp nhau là khi...

  11. Bạn muốn làm gì khi chúng ta gặp nhau?

  12. Kỷ niệm đáng nhớ nhất của ta?

  13. Nếu được nói một câu ngọt ngào, bạn sẽ nói gì?

  14. Nếu phải nói một câu thật lòng, bạn sẽ nói gì?

  15. Hiện giờ, bạn đang nghĩ gì về mình?

  16. Điều gì làm bạn tin tưởng nhất ở mình?

  17. Một đồ vật bạn cho là hợp với mình

  18. Còn gì bí mật giữa chúng ta không? Chỉ cần nói co hay không thôi?

  19. Bạn có cho rằng, entry này sẽ vắng comment như lá mùa thu không???


Mong mọi người thể hiện sự quan tâm tới V.Tùng nhá. Hướng dẫn post comment

Cầu mây

[ 10.12.2006 ]

Hôm nay lại được nghỉ ở nhà, nhưng mình cũng chả đi đâu cả. Tại thực sự cũng chả có đâu để mình đi. Khi dậy, đã có cậu ở phòng khách, lại có cả mẹ con nhà chị Hạnh ở bếp - một khởi đầu đông vui. Lên lầu, online, nghiên cứu tiếp cái xml rồi xuống nhà ăn.
Buổi trưa, tính ngủ rồi nhưng lại thức để coi trận bán kết 2 giữa Việt Nam và Myanmar trong bộ huy chương Cầu mây nữ regu. Kết quả là 2-0 cho Việt Nam. Năm nay tự dưng khoái xem cầu may. Có lẽ trong Asiad tại 15 Doha này thì cầu mây là môn đem lại bất ngờ lớn cho Việt Nam. Trận chung kết lạ là sự đối đầu giữa Thái Lan và Việt Nam. Năm cô gái Cầu mây VN đã từng đánh bại Thái Lan ở giải Đồng đội liệu có lập lại thành tích này không. Thôi cái đó tính sau, 8 giờ tối mới thi đấu mà. Ngủ cái đã. Bay lên giường ngủ. Nhưng chỉ được 15' là lại ngồi dậy, online tiếp. Chiều nay ngồi đồ họa tí. Cũng buổi chiều gặp phải thằng quái quỷ nào học CTin LHP năm ngoái, năm nay đã bay ra khỏi VN. Nó cố tình chơi đểu mình. Làm mất thời gian quá.
Buổi tối ngồi soạn ra, nhưng gì mình phải học trong mấy ngày sắp tới để ôn thi đúng hướng. Xong thì xuống nhà coi TV, bật hết kênh này tới kênh khác để tìm xem trận đấu Việt Nam -Thái Lan. Nhưng vô vọng. Ngồi cắt móng tay móng chân cho sạch đẹp rồi lên mạng tìm kết quả trận đấu. Cái net bị cùi bắp nên mãi mới onl được, thì ra, Việt Nam bị bại trận với tỉ số 2-1 (21-19 21- 23 9-15). Rõ ràng là thực lực 2 bên không chênh lệch mấy, VN có cơ hội chiến thắng 2-0 nhưng chả hiểu sao lại để thất bại.
Thế là một ngày CN nữa đã qua, một ngày thi đấu không thành công của đoàn VN tại Doha. Sau đây là một vài hình ảnh đẹp của tuyển cầu mây nữ Việt Nam cùng HLV Hà Tùng Lập sau giải Đồng đội :