Bạn thân


[ 6.12.2006 ]

Tiếp tục cái chuỗi ngày ngủ nướng của mình, hôm nay còn hoành tráng hơn mọi ngày. Tới 10 giờ đúng, mình mới bật dậy, nhìn quanh coi cái đồng hồ ở đâu, rồi nhìn tiếp bây giờ là mấy giờ. Á, quá trễ rồi. Đánh răng rửa mặt xong là hết buổi sáng. Khỏi ăn, ngồi coi phim luôn. Tới 11 giờ kém thì ăn trưa sớm, uống cà phê rồi chuẩn bị đi học.
Đến trường, bị thằng Khải, Thọ, Quỳnh Phương bay vào chơi trò HDHĐ :. Đáng sợ, sau vụ đó, mém mất cả con đỉa của cái thắt lưng (và cả cái thắt lưng), kinh thật :D. Bốn tiết học tẻ nhạt trôi qua. Mấy tiết đó tẻ nhạt vì sáng hôm nay mình không phải đi học sáng. Nếu mà sáng nay có đi thì mấy tiết đó, không những tẻ nhạt mà là cực kỳ tẻ nhạt + buồn ngủ nữa... Tới tiết Lý, tự dưng thấy hết buồn ngủ ngay. Cũng chả phải vì nó hay hay vì nó sôi động. Mà vì hôm nay cô phát bài kt 1t kỳ trước. Biết trứơc một kết quả không mấy tốt đẹp vì bữa trước làm sai đề, mất 2,5đ bài Quang, thêm bài điện, làm sai một câu, may mà câu đó khó, cô -0.5 à. Thêm vài câu trắc nghiệm... Phát ra... 5,5đ... hơi choáng tí. Nhưng lúc cuối giờ, cô có cho làm một bài nữa để vớt vát điểm. Chả biết thế nào, làm xong đầu tiên. Hy vọng sẽ đúng để có thêm tí điểm cộng.
Tối lên net, tìm được mấy câu tryện hay, post lên đây cho mọi người đọc và hy vọng ngộ ra nhiều điều hay. Nói chuyện với ku Khôi, mới thấy, mình hình như chả có người bạn thân nào cả. Phong cùi... hồi trước rất thân, nhưng bây giờ khác trường, mỗi đứa một ngả, chả gặp nhau, chả nói chuyện. Duệ... cùng trường đó, nhưng không cùng lớp, lâu lâu gặp nó thì cũng chả nói gì nhiều. Trong lớp thì có thằng Khôi, Sơn... Sơn thì lâu rồi cũng không nói gì nhiều, ngoài mấy câu hỏi và mấy câu nhắc nó im lặng. Khôi thì đa số là bàn chuyện học, công việc trường lớp,... nó như một đồng nghiệp thực sự của mình. Rồi con gái, có Thúy Anh. Nhưng T.A. cũng có bf rồi, bf > bạn mà. Trong lớp thì con gái mình đều có quan hệ tốt, nhưng không có ai là thân cả, có lẽ. Ngẫm lại cũng buồn thật. Bao giờ mới tìm được một người tâm giao, hay có lẽ quan niệm của mình khó khăn quá, hay tại mình nghĩ nhiều quá, hay...

Con cừu đen

Ở một xứ nọ, mọi người đều là kẻ trộm.
Ban đêm, mọi người đều rời nhà với chùm chìa khoá cùng chiếc đèn lồng có vải che, và đến nhà một người láng giềng để ăn trộm. Họ trở về lúc rạng đông, với nhiều của cải, và thấy nhà của chính họ đã bị mất trộm.
Vì thế, mọi người vui vẻ sống với nhau, và chẳng ai thiệt thòi gì, bởi kẻ này ăn trộm của kẻ khác, kẻ khác lại ăn trộm của kẻ khác nữa, và cứ tiếp tục như thế đến khi kẻ cuối cùng ăn trộm của kẻ đầu tiên. Việc mua bán ở xứ ấy tất nhiên là việc người mua và kẻ bán lường gạt nhau. Chính phủ là một tổ chức tội phạm chuyên ăn trộm của nhân dân, và nhân dân chỉ chăm lo ăn trộm của chính phủ. Do đó, cuộc sống rất thoải mái, chẳng có ai giàu và chẳng có ai nghèo.
Một ngày nọ, chẳng biết vì sao một người đàn ông trong sạch lại đến sống ở xứ ấy. Ban đêm, thay vì ra đi với bao tải và chiếc đèn lồng, anh ta ở nhà hút thuốc lá và đọc tiểu thuyết.
Kẻ trộm đến, thấy đèn sáng, nên không vào nhà.
Tình trạng này diễn ra trong một thời gian ngắn, và mọi người buộc lòng phải giải thích cho anh ta hiểu rằng ngay cả nếu anh muốn sống mà không làm việc thì cũng không có lý do gì anh lại ngăn cản những người khác làm việc. Mỗi đêm anh ở nhà nghĩa là ngày hôm sau một gia đình nào đó chẳng có cái gì để ăn.
Người đàn ông trong sạch khó lòng phản đối lý lẽ đó. Ban đêm, anh ta ra đi và sáng hôm sau anh ta về nhà giống như họ, nhưng anh ta không ăn trộm. Anh ta trong sạch, và bạn không thể làm gì khác để thay đổi bản tính ấy. Anh ta đi đến tận cây cầu và đứng nhìn nước trôi bên dưới. Khi về nhà, anh ta thấy mình đã bị mất trộm.
Chưa đến một tuần lễ, người đàn ông trong sạch không còn một xu dính túi, không còn gì để ăn và căn nhà trống rỗng. Nhưng đó chẳng phải là vấn đề, vì đó là lỗi của chính anh ta; không, vấn đề là thái độ của anh ta đã làm mọi sự đảo lộn. Bởi anh ta để những kẻ khác ăn trộm tất cả của cải của anh ta, mà anh ta lại không ăn trộm của ai cả, cho nên luôn luôn có kẻ về nhà vào lúc rạng đông và thấy nhà mình còn nguyên vẹn: đáng lẽ anh ta phải ăn trộm nhà ấy. Rốt cuộc, sau một thời gian ngắn, những kẻ không bị mất trộm thấy mình giàu có hơn người khác và không còn muốn đi ăn trộm. Tệ hại hơn nữa, những kẻ đến nhà của người đàn ông trong sạch để ăn trộm thấy nhà luôn luôn trống rỗng, do đó họ trở thành nghèo đói.





Trong lúc ấy, những kẻ đã trở nên giàu có lại nhiễm cái thói quen của người đàn ông trong sạch là đi đến cây cầu vào mỗi đêm để nhìn nước trôi bên dưới. Điều này làm sự rối loạn càng tăng thêm, bởi nó khiến cho nhiều kẻ khác trở nên giàu có và nhiều kẻ khác trở nên nghèo đói.
Thế rồi, những kẻ giàu có nhận ra rằng nếu đêm nào họ cũng đến cầu ngắm nước chảy thì chẳng mấy chốc họ lại trở nên nghèo. Và họ nghĩ: "Hãy trả lương để những đứa nghèo đi ăn trộm cho mình". Rồi họ viết hợp đồng, quy định mức lương, tính huê hồng theo phần trăm: tất nhiên họ vẫn còn là những kẻ trộm, và họ vẫn muốn lừa đảo kẻ khác. Và điều phải xảy ra là kẻ giàu càng giàu thêm và kẻ nghèo càng nghèo thêm.
Một số kẻ giàu trở nên quá sức giàu đến mức họ thấy không cần ăn trộm hay thuê những kẻ khác ăn trộm cho mình để mình được tiếp tục giàu nữa. Nhưng nếu họ thôi ăn trộm, họ sẽ trở nên nghèo, bởi những kẻ nghèo ăn trộm của họ. Vì thế, họ trả lương để những kẻ nghèo nhất trong đám nghèo canh giữ của cải của họ khỏi bị bọn nghèo lấy trộm, và qua đó họ hình thành lực lượng công an và xây dựng những nhà tù.
Nói tóm lại, chỉ trong vòng vài năm sau khi người đàn ông trong sạch xuất hiện, người ta không còn nói đến chuyện ăn trộm và mất trộm, mà nói đến chuyện kẻ giàu và người nghèo; nhưng họ vẫn còn là những kẻ trộm.
Con người trong sạch duy nhất chính là con người lúc đầu ấy, nhưng anh ta đã chết từ sớm, vì đói.

Sự cởi mở

Door
Có một gia đình nghèo khó và đông con. Hai vợ chồng và sáu đứa con cùng sống trong một cái nhà chỉ vỏn vẹn có một phòng ngủ nhỏ bé. Những đứa trẻ ngày mỗi lớn, và căn phòng càng chật hẹp hơn. Bởi thế, người cha mới tìm đến ông pháp sư nhiều quyền năng nhất xứ để kể lể sự tình và cầu xin được cứu giúp.
Ông pháp sư nói: "Với quyền năng của ta, không có gì là bất khả. Có điều là để nhận được một phép lạ không phải dễ dàng như nhận một món quà rẻ tiền. Tuy nhiên, ta không đòi hỏi nhiều ở những kẻ nghèo nàn như các ngươi. Ta chỉ muốn các ngươi biết cái giá phải trả để được nhận phép lạ chính là sự kiên nhẫn của các ngươi."
Người cha khốn khó trả lời: "Thưa ngài, nhà ở, thức ăn và tiền bạc thì chúng tôi không có, nhưng kiên nhẫn thì chúng tôi có thừa, bởi chúng tôi đã được rèn luyện trong khổ đau."
Ông pháp sư nói: "Vậy thì tốt lắm. Để làm căn nhà của các ngươi rộng thêm, có ba bước cần phải được kiên trì thực hiện. Trước hết, ngươi ra chợ mua gấp hai chục con gà đem về nuôi ngay trong phòng ngủ. Nhớ rằng phải cho chúng ăn uống đầy đủ, và đừng nhốt chúng trong lồng hay cột chúng lại, mà phải để chúng tùy ý đi đứng ăn ngủ bất cứ chỗ nào chúng muốn. Các ngươi phải ngủ chung với chúng, và tuyệt đối đừng bao giờ dọn phân của chúng. Cứ để nguyên như thế thì phép mới linh ứng. Hãy kiên nhẫn chịu đựng trong ba tháng, rồi trở lại đây, ta sẽ hướng dẫn để thực hiện bước thứ hai."
Người cha về nhà và làm đúng như lời ông pháp sư căn dặn, dù số tiền mua hai chục con gà và thực phẩm cho chúng lớn bằng chính sinh mạng của ông. Ba tháng sau, người cha trở lại yết kiến ông pháp sư, và nói: "Thưa ngài quyền năng vô biên, chúng tôi đã thực hiện y như lời ngài dạy và chúng tôi sắp chết. Xin ngài hướng dẫn ngay bước thứ hai cho."
Ông pháp sư nói: "Tốt lắm, thật xứng đáng. Vậy ngươi hãy ra chợ mua gấp bốn con dê nữa rồi đem về nuôi ngay trong phòng ngủ của các ngươi, cùng với hai chục con gà trước kia. Đừng trói cột chúng. Đừng dọn phân chúng. Nhớ cho chúng ăn uống thật đầy đủ, và các ngươi phải ngủ chung với chúng cùng hai chục con gà. Hãy biết rằng nếu một con vật chết đi, hoặc một người ra ngoài ngủ riêng một lần nào đó, thì cũng đủ làm phép lạ thành vô hiệu. Hãy kiên trì chịu đựng thêm ba tháng nữa, rồi trở lại đây, ta sẽ hướng dẫn cho bước cuối cùng."
Người cha về nhà, làm đúng như lời ông pháp sư căn dặn, dù số tiền mua bốn con dê cùng ba tháng thực phẩm cho chúng lớn bằng chính sinh mạng của toàn thể gia đình. Ba tháng nữa trôi qua, người cha dắt người mẹ cùng cả bầy con đến yết kiến ông pháp sư, và nói: Thưa ngài quyền năng vô lượng, chúng tôi đã thực hiện y lời ngài dạy và chúng tôi không thể sống thêm một giờ nào nữa trong căn phòng thối tha, chật chội, nóng bức như địa ngục đó. Lòng kiên nhẫn của chúng tôi đã thực sự kiệt quệ vì đói ăn và mất ngủ suốt sáu tháng qua. Xin ngài đoái thương những bộ xương tàn tạ này và ban ngay phép lạ cho."
Ông pháp sư vui vẻ nói: "Tốt lắm, thật xứng đáng. Và đây là bước cuối cùng để phép lạ xảy ra. Hãy đem ngay đến đây cho ta hai chục con gà và bốn con dê ghê tởm đó, rồi về nhà dọn dẹp từ trong chí ngoài cho thật sạch sẽ. Sau đó, hãy ăn một bữa đơn sơ những thức dễ tiêu hoá, rồi đi ngủ ngay đừng chần chờ gì cả. Sáng ngày mai, hãy đến đây cho ta biết kết quả."
Những kẻ khốn khổ vội vã dắt nhau về nhà và làm đúng như lời ông pháp sư căn dặn. Sáng hôm sau, người cha hớn hở chạy đến báo cho ông pháp sư: "Thưa ngài công đức bất khả sánh, phép lạ đã xảy ra và quả là tuyệt diệu. Vợ con tôi giờ này vẫn còn ngủ say. Chưa bao giờ họ ngủ ngon như vậy. Tôi cũng thế, đêm qua tôi ngủ say một giấc không mộng mị. Căn nhà rộng rãi, mát mẻ, thơm tho, dễ chịu làm sao! Xin đội ơn ngài..."

Big Black Pea Day


[ 5.12.2006 ]


Hôm nay tiếp tục chuỗi ngày ngủ nướng, thật là sung sướng, giá mà ngày nào cũng được ngủ thế này nhỉ. Dạy ăn uống xong ngồi học bài KT một lát, thấy không có gì nhiều ngoài mấy câi hỏi phụ. Online tìm người trợ giúp. Cuối cùng cũng tìm được đáp án của một câu nữa. Trưa đi học sớm (T.Anh hẹn thế, nhờ mang vác cái gì đấy). Ả tới trễ 5' miss 1 chuyến. Thì ra mang bánh sn cho S.O. (SomeOne hay Special One tùy thích). Xuống xe thì trời đổ mưa (ảnh hưởng của bão Durian ấy mà), thế là cái dù phát huy tác dụng (lần đâu cũng như lần cuối trong mùa mưa bão này). Đến trường sớm mà chả có gì làm, chán thật. Tiết Hóa, cô phát bài 1 tiết, lần này hơn 5đ so với lần trước nhưng xét ra thì vẫn chót lớp. Môn Hóa này chấp nhận thất bại rồi. Giờ kiểm tra HK môn Kỹ Thuật nhẹ nhàng và êm ái, đề khá dễ, làm tí là xong, check đi check lại, chắc là perfect. Cuối giờ, thầy thu bài xong thì cũng là lúc thầy phát bài 15 ra. Cả tổ 9-10, riêng mình 7. Tức quá, rõ ràng là thầy không hiểu ý mình viết. Nhưng ko kịp kiện cáo gì cả thì thầy đã bốc hơi rồi, để tuần sau nói vậy.

Phóng vù ra trạm xe buýt, lên ngay chuyến đầu về. Xe vắng, ngồi cuối xe, nhìn ra cửa sổ (nghe thật là lãng mạn). Lúc đó trong đầu vụt qua rất nhiều ý nghĩ. Đa số là về điểm số. Với tình trạng này, chỉ còn hy vọng trong top 25 mà thôi. Nhưng 25 hay bao nhiêu đi nữa cũng không phải vấn đề, quan trọng là hs gì thôi.

Về nhà, ăn no, tắm mát rồi ngồi nghiên cứu tiếp cái html + xml trong Blogspot. Mém tí nữa là bị dính 1 con virus rồi. Chà dạo này chúng nó hoành hành ác quá, blogspot mà chúng cũng không tha. Thế là một ngày đen tối đã qua. Mai lại phải vào trường họp Ban Cán sự.

Xấu hổ quá

Thinking
[ 4.12.2006 ]

Hôm nay lại ngủ nướng, dạo này mình khoái ngủ quá, chả biết ngủ thế có lên cân được không nữa. Chán. Ngủ nướng nên đi học mém trễ, đến trường là vừa chuông reo. Vào 2 tiết Lý Quang, buồn ngủ quá đi thôi, nhưng mà vẫn cố nghe, dù sao môn này cũng khó và đó cũng là môn ruột của mình (dù kết quả kt không cho thấy điều đó). Ra chơi mới biết vì sao Thi HKI lại đổi lại thành Kiểm tra HKI, ban đầu thì tưởng là hình thức thế thôi, thì ra nó đổi cả bản chất. Kiểm tra HKI chỉ là một bài KT bình thường với hệ số 3 mà thôi. Chà cái đà này thì làm sao kéo điểm Hóa lên được đây. Khổ quá, biết đâu lại trượt cả cái hs giỏi chỉ vì môn hóa này.
Tiết Giải tích, thầy Cương lại nghỉ, thế là mình đã được học tới 7gv Toán trong HKI này, thêm mấy người năm ngoái nữa là khoảng 10. Chà, cả trường chỉ có 30 thôi đấy. Làm được 4 bài là hết giờ. Sang tiết văn, ban đầu lớp có vẻ ngoan, dù đã nhá nhem vài tiếng ồn. Nhưng tới gần cuối giờ, cô lại phải dừng giờ giảng lại để ngồi dạy tụi lớp mình về cách sống. Khổ ghê, cái bọn này đúng là lỳ (sorry, nhiều đứa chắc tới mức VLS) cô đã thuộc loại nhạy cảm, mà tụi nó mất khả năng kiềm chế cái En Gi Zu của bản thân lại. Cứ ngồi cười cười nói nói. Mình cũng thua. thế là lại mất một tiết học đàng hoàng nữa rồi.
Lúc về, mình, Tú Anh, Thúy Anh, Đăng cùng lên 1 cái xe về. Tú Anh rủ đi uống nước, (nhân lúc mình không để ý, đang nói chuyện với Thúy Anh) Tú Anh đã trả tiền luôn. Thật đáng xấu hổ. Hôm nay tiếp tục học chị Nhi, sắp thi rồi, ráng học sao để hốt được con 10 Hóa nhỉ.