Kiểm tra hóa

<<15.11.2006>>

Lại thêm một ngày nữa phải mò vào trường. Sáng cũng định vào sớm coi tụi trong lớp làm kt thể dục, nhưng lười quá nên ngủ luôn. Lúc ra trạm xe buýt, phải chạy đua mới lên được xe trước, cũng may là co mấy bà già xuống xe chậm, nên mình lên mới kịp. Xe buýt bật máy lạnh mạnh quá, nhức cả đầu. Hôm nay thầy cho làm bài kt Pascal. Nguyên một hàng máy bị hỏng, đem đi sửa, thế là kt theo kiểu 2-3 người một máy. Bày đàn thê tử của mình cộng thêm Trà My và Minh Ngọc sống chết nhờ mình. Lúc đầu một phần nhà họ Loạn cũng lấy source từ mình nhưng thấy mình bí, chúng nó quay lưng lại với mình, đi theo thằng Đảo và Luân. Kết quả, 5 đứa con gái kia và mình được 10 còn nguyên đám Loạn gia chỉ có 9. Hehe, lần đầu tiên được 10đ tin trong năm nay. Trước khi vào kt, nhân tiện ghé vào phòng máy, khoe cái daily blog của mình cho tụi trong lớp luôn.

Lúc ăn cơm trưa, ngồi ôn thêm tí hóa. Hai tuần qua mình ko hề lo lắng gi bài nay, mà bây giờ mới thấy lo. Tới chiều làm cũng không tốt lắm, sai 2 phần nhỏ, chắc 7-8 đ là cùng. Đành phài trông đợi vào bài thi HKI thôi. Hóa chỉ cần trên 6.5 là đủ, không cần nhiều. Hết 5 tiết, lại rong ruổi trên chiếc... xe bus nhỏ nhắn xinh xinh (^^). Hôm nay nhà bác Thiệu bị cái gì mà cái cửa sắt bị tĩnh điện, không biết, ưứ thế mà đưa tay vào kéo -> giật. May mà điện yếu và điện trở người của mình cao, nếu không là tiêu (nghe như Clý ấy). Về nhà sớm, coi đá banh rồi ăn. Xong là bay lên giường, ngủ khò. Đang ngủ, thấy khát nước, mò xuống nhà, uống nước, mắt nhắm, mắt mở, làm rớt cái ly vào chân, bể ly, đau chân, ngủ tiếp :D. Đọc blog D.Hạnh thấy hay thật, comment 3 bài luôn, cho bé nó mừng.

Ngày GẦN hoàn hảo

<<14.11.2006>>

Hôm nay mọi chuyện có vể khá hơn hôm qua. Sáng đi trực cũng thấy vui hơn. Đầu giờ, không ai đi trễ -> không bắt được ai, chán. Đi phát, thu sổ + kiểm diện, vào lớp nào cũng cố ngó coi, có girl nào khá không. Vào lớp 10CV, thất vọng hoàn toàn. Lại một ngày nữa, mình phải mò từ phòng Lab này qua phòng Lab kia, mệt chết được. Xong buổi trực vất vả, mình vào canteen ăn cơm, mấy cô trong đó quen mặt mình luôn rồi. Ăn xong, rủ tụi trong lớp chơi cái cờ 15 con mà hồi trước T.Nguyên chỉ mình. Nguyên buổi sáng, ngồi luyện tập với Trí, tìm ra bí kíp bất bại nên mình đã thắng trắng tất cả mọi đối thủ :)) (hồi trước, mới biết chơi, thua T.Nguyên tới 19-1, y như tụi nó bây giờ vậy).
Từ sáng tới chiều, không có đủ lượng cafein cần thiết, nên mình cứ gục lên gục xuống, phờ phạc cả người. Tiết văn ngủ được một lúc, nên ra chơi cũng tỉnh lại. Hôm nay thầy KT phát bài, nhìn bài thằng Khải 9đ là biết mình bao nhiêu liền. Có lẽ, một giấc ngủ khi tiết Văn không đủ đối với mình, lên xe buýt, nhờ cái sự khách sáo của những người khác, mình đã có một chỗ ngủ. Xuống xe, 4 đứa (mình, Thức, Thông, T.Anh) đi về chung, vì mình không đi xe đạp. Lúc về, 3 thằng con zai chọc nhỏ T.Anh quá trời, còn rẽ đường khác mà đi. Vui nhất và ấn tượng là khi đi đường khác, gặp 3 con chó đực và 1 con chó cái... bó tay.
Về nhà, ăn no, mình và mẹ đi SuperMarket để mua đồ, rút tiền và xài cho hết mấy tờ 50k cũ. Về nhà là mệt phờ, không học hành gì cả. Tí nữa cố ôn thêm tí Hóa, để mai kt 1tiết.
PS: thì ra, cái em dễ thương kia là học A2, chứ ko phải A3 như mình tưởng. Nghĩ lại chuyện hôm qua, nghe thằng Đảo nói thêm về chuyện rắc rối của bọn Amotizen. Hy vọng mình sẽ nghĩ khác về chúng nó.

The Mouse Love the Rice -Vân Anh

The_mouse_love_the...


Singer: Vân Anh

/* Có vài chỗ sửa lời lại*/

Lyric:

When that day I hear your voice

I have some special feeling

Let me always think I don't wanna forget you

I remember at the day

You are always on my mind

Eventhough I just can think about you

If the day in the future

This love will becoming true

I’ve never change my mind that I will love you forever

I don’t care how fool it is

I will let my dream come true

I will tell you something I wanna let you know, I let you know

I love you, loving you, as the mouse in love with rice

Even every day has storm, I will always by your side

I miss you, missing you

I don’t care how hard it is

I just want you be happy

Everything, I do it for you

Ngày không HOÀN HẢO


<<13.11.2006>>
Đầu ngày, cứ tưởng bữa nay sẽ perfect chứ. Ai ngờ, những điều không-hoàn-hảo cứ từ từ xâm chiếm ngày hôm nay. Đầu tiên, mình nghe thằng nào nói, sáng thứ hai đi trực phải đến trước 6:15. Làm mình dậy từ sớm, đạp xe 8km lên trường (vì sợ sáng sớm thứ 2 xe buýt đông). Lên tới trường mới biết, 6:40 mới có mặt. Trong lúc đợi tới chào cờ, mình "được" cô gọi ra nói chuyện. Oh man, chuyện không-hoàn-hảo thứ 2 đây. Cô bảo, đã hỏi lại thầy Minh (cái thầy mà bảo hs 11A1 không coi giáo viên ra gì ấy) và thầy ấy bảo, chính mình, chính Vũ Việt Tùng này là cái đứa hs-không-coi-giáo-viên-ra-gì ấy. Không thể tin được, thì ra, ông này dạy thêm mình hồi trước (đúng như cô suy đoán). Hồi đó, mình nhớ là mình vào học rất đàng hoàng, chỉ một lần không chép đề bị thầy mắng, còn lại mình đều tốt hết mà, bài tập khó, mình cũng xung phong lên bảng làm... tại sao thầy lại bảo mình không coi giáo viên ra gì. Cô Hà cũng hiểu, bản chất mình là ngoan nhưng cũng kèm theo là mình thiếu suy nghĩ trong ăn nói. Hình như ai cũng nói thế, từ T.Anh, T.Linh, Q.Phương, Khải nay lại là cô CN. Chẳng lẽ mình thế thật sao??


Hoang mang.
Điều không-hoàn-hảo thứ 3 mang tên thu sổ đầu bài, cái lớp 10A1 chúng nó đi học English ở phòng Lab. Mà trường có tới 2 phòng Lab như thế, một ở đầu trường, một ở cuối trường. Bó tay, giám thị cũng chả biết tụi nó ở đâu thế là bắt mình đi thu nốt. Tới khu thực nghiệm, mò tới mò lui cả 3 tầng ở đó, không có. Thế là đi hết một chặng đường dài để tới phòng Lab bên khu tin học. Chà, sao lần nào trực mình cũng bị thế hết.

Điều không hoàn hảo thứ 4. Bài kt giải tích 15', mình đã làm được 3/4 còn một bài, thầy viết sai đề, mình viết đúng rồi, làm một đoạn, ngẩng lên, thấy kỳ kỳ, tưởng mình sai đề, gạch bỏ, qua bài khác. Khoảng 3' sau, thầy mới sửa lại y như mình làm hồi nãy, nhưng mọi chuyện đã quá trễ, không thể làm lại kịp, đành bỏ bài đó, cầm cự con 9đ thôi. Cũng bài này, thằng An làm không tốt, nổi khùng, gắt với cả D.Phương, thế là nước mắt lại rơi một cách vô nghĩa. Dạo này cái lớp này nó không còn như trước, cái nhà họ Loạn đó không coi mình ra gì nữa, chúng nó không muốn mình biết những việc mà cả bọn đều biết, xem minh như người ngoài. Thiện nói đúng, toàn việc ai nấy lo. OK, mình out luôn khỏi cái nhóm đó, chúng nó không nhưng ko biết quý mình, mà còn không biết quý thời gian và kỷ niệm, cứ thích tỏ ra già dặn nhưng thực sự, chỉ là một đám trẻ con, suy nghĩ chưa sâu xa.

Cái vẫy tay không-hoàn-hảo. Tiết 5, có bé 10A3 rất dễ thương vào lớp thu sổ đầu bài. Bé này đã vào lớp mình vài lần, để lại nhiều ấn tượng nên tụi trong lớp cũng hay ghẹo lại. Dĩ nhiên mình cũng không nằm ngoài đám đó. Mình vẫy tay, chỉ một cái vẫy tay sau lưng, rất ư là bình thường, không có gì là lạ. Thế mà cô lại nói (quát): "Chết vì thiếu suy nghĩ". Câu nói của cô quả là sắc bén. Đến giờ vẫy thấy đau (đầu). Rồi cô giảng thêm một bài về sự dũng cảm khi tự phán xét về mình. Cũng thấy đúng, mình nói người này sai thế này, người kia như thế kia nhưng hình như trong mình luôn có những cái sai, cái thiếu đó, chỉ có cái là từ trước tới giờ chưa được đem ra thôi.

Bài thơ Đôi dép




Bài thơ đầu anh viết tặng em


Là bài thơ anh kể về đôi dép


Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết


Những vật tầm thường cũng viết thành thơ.


-


Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ


Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nữa bước


Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược


Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau.


-


Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao


Cùng chia xẻ sức người đời chà đạp


Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác


Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia


-


Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi


Mọi thay thế đều trở nên khập khiểng


Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết


Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu.


-


Cũng như mình trong những lúc vắng nhau



Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía



Dẫu bên cạnh đã có người thay thế


Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh.


-


Đôi dép vô tri khắng khít song hành


Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối


Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội


Lối đi nào cũng có mặt cả đôi.


-


Không thể thiếu nhau trên bước đường đời


Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái


Nhưng tôi yêu em bởi những điều ngược lại


Gắn bó đời nhau bằng một lối đi chung.


-


Hai mảnh đời thầm lặng bước song song


Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc


Chỉ còn một là không còn gì hết


Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia