Label Cloud

No way back

[ 27.6.2009 ]

Lâu quá rồi chả blog bliếc gì mọi người lại tưởng mình bỏ. Quanh đi quẩn lại thì cũng lí do cũ: lười. Độ lười càng ngày càng tăng cho nên khoảng cách giữa các bài cũng tăng theo. Ngoài ra thì cũng 1 phần lý do kỹ thuật, technical difficulty. Thực ra cái này cũng là một phần lỗi của những đứa bỏ bạn bỏ bè đi ăn mảnh, như thằng Khôi hói chẳng hạn (nó chẳng đọc đâu mà lo) và những đứa tung tin dụ dỗ bạn bè như thằng ĐaoNy (nó chẳng comment đâu mà lo).

Part I: Nụ hôn thần chết =))

Chả là hôm kia (thứ Năm) ở nhà chả biết làm gì, sau quá trình vùng vẫy tìm kiếm niềm vui (gọi cho thằng Hói cả mấy lần ko đc), anh Gman nhà mình nhận đc 1 tin nhắn wa Gtalk của bé ĐaoNy, đại khái là "HTC Hero đc nè, kiếm tiền mua thôi". Cái tin ngắn gọn đó đã kích thích mình mở internet ra ngâm cứu coi Hero là cái gì. Sau ít phút. Khoái :-j đẹp mà. Tiếp tục nghiên cứu, mình được biết có thể cài ROM của HTC Hero lên em G1 của mình, khoái tập 2. Thế là vọc.

Mò mẫm mò mẫm... mò lên rồi mò xuống [tới khúc này là "dài" và "căng" =))(ko nghĩ bậy nha)].
Tính mình trước giờ là vậy, làm theo hướng dẫn trên TinhTế.com, làm từ trên xuống, làm xong mới đọc mấy cái reply của tụi ở dưới, gì mà cài SPL xong thì máy bị brick (thuật ngữ: trở thành cục gạch). Nhìn lại máy mình, ủa sao giống wá vậy :)) :)). Sau ít phút, thôi đứt bóng rồi, brick thật. Trong những giây phút hoảng loạn, mình làm bừa tùm lum cái, cuối cùng chả hiểu sao lại vào được. Thế là giải quyết được em Hero trên G1.

Giao diện Rosie của Hero đúng là đã thiệt, nhưng cài vào G1 chạy ko nổi. Rồi tốn bộ nhớ quá nên phải cài ứng dụng lên thẻ nhớ, cái này cần 1 phân vùng ext2. Mò tiếp, cài đủ thứ, nào là ubuntu 9 (cài xong đek thấy nhận driver) cài partitionMagic thì ko hỗ trợ 64bit, nói chung cài tùm lum, xong ra 1 cái chạy được (chả nhớ là cái gì). Thế là chuẩn bị format thẻ nhớ. Cẩn thận, copy hết file từ thẻ vào ổ F. Format thẻ chưa xong, thì nhận ra... ổ F biến đâu mất rồi?? trời ơi, 70GB của tui biến mất ko 1 dấu vết. Bấn loạn, phân vùng lại ổ F. Phụt, màn hình xanh (blue screen of death @@), phụt phụt, reboot tự động luôn....

Và từ giây phút hãi hùng đó, laptop tớ lên đc chữ Gateway xong là reboot lại, liên tục. Cài lại windows cũng ko được... tèn ten ten ten, tèn tén tèn ten. Wá đột ngột, không còn kịp hoảng hốt, chưa kịp hy vọng để tuyệt vọng (=))) em Gateway đã die. :(( trời ơi, 320GB dữ liệu của tui :(( chán đời leo lên giường ngủ luôn. Chỉ mong đó là 1 giấc mơ (=))), đúng là như mơ thật, phá điện thoại 1 hồi banh điện thoại, cắm vào laptop để sửa thì banh luôn laptop :)), các bước diễn ra như được sắp đặt sẵn, ko có đường khác. Giá mà thằng hói nghe điện thoại hoặc thằng Đao ko send cái hero cho mình…. haiz.

Hết phần 1

Red Gateway

Part II: Giải cứu thần chết

Thôi lười quá, khỏi post nha.

Chuyện vợ con

[ 29.5.2009 ]

Hix lâu lắm rồi mới có 1 ngày rảnh rỗi chơi ko thế này. Sáng nay thi final OOP 90 phút xong chóng hết cả mặt. May mà kết quả cũng khả quan ko chắc nằm luôn ở trường rồi. Hix, dù đã cố gắng chăm chỉ (hơn) nhưng mà vẫn cứ đứng thứ 2 thế này. Nếu hồi đó làm bài practical cẩn thận + ko ngủ quên thì chỉ thua nó có 0.1 thôi, giờ thua tới 0.5… chung quy thì tại mình bận chơi bời, cafe, bóng rổ cho nên ko có nhiều thời gian mà học như nó, làm sao mà bằng nó đc. Lại 1 HK nữa tuột 9tr khỏi tay rồi. Anyway, ráng hết sức không thua quá 0.3 trong HK2 này.

Trong mấy ngày bận rộn trước đây, tự dưng nằm nghĩ coi vợ tương lai của mình sẽ thế nào :)). Xong tưởng tượng ra 1 em 9x nào đó đang học ở 1 trường cấp 3 nào đó. Đang tí tởn với bạn bè hoặc đang ngồi viết blog giống mình :)). Mà cũng có thể em ấy đang luyện thi đại học cũng nên. Chả biết vợ mình sau này tóc ngắn hay dài, cao trên 1m7 hay chỉ trên 1m65 thôi (=)) 8->). Biết đâu mình gặp vợ tương lai của mình rồi mà ko nhận ra, mà cũng có thể chưa. Biết đâu sau này lấy vợ Nhật thì sao nhỉ 8->8-> hehe. Còn con cái nữa chứ, vì mình ko có em gái, nên mình rất thích có con gái đầu lòng. Nuôi nó lớn chút rồi nó trông em trai dùm mình, thế thì tốt biết mấy. Haizz, stop dreaming, the reality returns…

Sau đây là 1 tấm hình chẳng liên quan gì tới bài viết

[19.05.2009] Lễ ra trường @ Lê Hồng Phong

Hành trình từ cửa lớp

20/5, ngày đầu tiên trong 1 cuộc đời mới.

Thế là đã trải qua 18 ngày đầu tiên cuối cùng chúng ta có với nhau dưới mái trường Lê Hồng Phong. 18 ngày mà chúng ta đã yêu nhau nhất. Hơn bất cứ thời điểm nào. Khi ngày mới bắt đầu, ngày thứ 1000, tôi vẫn được ở cùng các bạn của tôi. Chúng ta đi cùng nhau vào lúc mọi người xung quanh đang yên giấc, hít thở bầu không khí mát rượi của một ngày mới. Tôi vô cùng hạnh phúc. Nửa đêm, ngồi bên nhau, không ai muốn nhắm mắt lại, chỉ sợ, khi mở mắt ra, nhìn quanh và không còn thấy nhau nữa. Tất cả làm mọi cách để níu kéo thời gian, nhưng vô vọng. Kim đồng hồ vẫn tiếp tục quay, mặt trời tiếp tục mọc lên từ phía đông. Tia nắng chiếu qua khe cửa đã đánh thức mọi người. Thực tại lại trở về, chúng ta không còn được đến lớp nữa rồi. Chia tay nhé, rồi ngày vui, ta gặp nhau.

18 ngày đã qua kèm theo 18 hồi ức không thể nào quên. Trong đó có vị mặn của nước mắt, có âm thanh của niềm vui, có màu vàng của chiến thắng, có mùi tanh của thất bại, có cảm giác ấm áp của những tình cảm thiên liêng. Nhưng các bạn ơi, chúng ta đã ra tới cửa lớp rồi. Còn một dãy hành lang dài đang đời chúng ta. Đã đến lúc chúng ta phải bước đi một mình trên hành trình này rồi, hành trình từ cửa lớp...

... và tôi hít một hơi sâu trước khi ra khỏi cổng trường.

 

biaKyYeu-1bluecopy

trích Kỷ yếu Amotizen

Tạm biệt

19/5, ngày đầu tiên trong 1 ngày cuối cùng.

Cái gì sinh ra cũng phải có kết thúc. Câu chuyện của chúng ta không phải là ngoại lệ. Đã 999 ngày kể từ cái hôm 25/8/2005, hôm nay chúng ta phải xa nhau. Đó có thể là một sự thật khó chấp nhận nhất từ trước tới giờ. Sự thật là từ ngày mai trở đi, chúng ta sẽ khó gặp lại nhau. Khó có mặt đông đủ, ngồi cùng nhau trong một căn phòng, khó có thể tụm năm tụm bảy tại mấy cái bàn giữa lớp mà cười nói, mà đùa vui. Và không thể còn những buổi trưa, khi mà cả đám vào khu C, tìm 1 phòng trống, mỗi đứa một cái bàn mà thẳng cẳng. Chúng ta không còn dịp nào để ngồi tập hát chung với nhau, chuẩn bị cho một buổi biểu diễn văn nghệ, hay tập luyện cho một giải bóng đá sắp tới.

Nhưng hôm nay tất cả chúng ta, đều đã có một kết thúc đẹp, một kết thúc tuyệt vời. Một kết thúc với những ánh nến và những lời tâm sự. Dù có nước mắt, nhưng đó là những giọt nước mắt hạnh phúc vì hôm nay, chúng ta được khóc trong vòng tay của bạn bè. "Được khóc là niềm vui, dám khóc là sự mạnh mẽ" - Cường gay. Hôm nay, tôi đã nhận được vô vàn cái ôm, cái bắt tay từ tất cả mọi người. Hơn thế, đằng sau những cái ôm, cái bắt tay đó là những tình cảm chân thành nhất từ các bạn. Tôi đã rất hành phúc trong ngày thứ 999 này. Tạm biệt các bạn của tôi, những con người tuyệt vời nhất tôi đã từ gặp. Tạm biệt thầy cô, thầy cô đã là những ngọn hải đăng sáng nhất trong những năm tháng qua. Tôi ôm lấy bức tường lần cuối, trước khi bước ra khỏi lớp vào lúc nửa đêm...

IMG_2591

trích Kỷ yếu Amotizen

P/S: và tôi đã sai khi cho rằng chúng ta khó gặp lại nhau :)

Áo dài ơi

18/5, ngày đầu tiên trong 2 ngày cuối cùng.

IMG_1112

Hôm nay Chủ nhật, tôi một mình ngồi nhà lướt lại những tấm hình của lớp. Nhìn qua, lớp mình ít con gái quá, chả bù cho những lớp D. Nhưng mà con gái lớp mình ai cũng xinh cả. Con gái xinh như thế, xứng đáng được con trai yêu quý phải không? Tình cảm của con trai đã bộc lộ phần nào qua ngày quốc tế phụ nữ năm nay. Ngày đó các bạn đã được đón chào trong nhạc và tiếng vố tay, được tặng quà, được hát và nghe hát. Ngày 8/3 tôi nhớ đã viết rằng "Không con gái lớp vào hạnh phúc bằng con gái A1". Nhưng bây giờ tôi lại muốn nói thêm, con trai A1 cũng hạnh phúc lắm đó. Con trai A1 được ngày ngày đi học với con gái. Vào lớp chọc ghẹo con gái, con gái cáu lên, lại càng xinh. Nhớ cái hôm con đi nghe cái về giới tính gì đó. Lớp trống không, lúc đó mới thấy con gái lớp mình không hề ít như tôi nghĩ đâu. Xin gửi 19 cái ôm tới 19 bạn nữ của Amotizen. 8/3/2008 là một kỷ niệm đẹp, đáng nhớ và thật nhẹ nhàng cho một ngày nghỉ cuối cùng. Để ngày mai, ta cùng bùng nổ...

trích Kỷ yếu Amotizen